• This site uses cookies. By continuing to use this site, you are agreeing to our use of cookies. Learn more.

Truyện Teen / Ngôn tình Nam Thần Kiêu Ngạo - Mạch Ngôn Xuyên [Full]

giaitrix

Administrator
Staff member
#1
Tên truyện: Nam Thần Kiêu Ngạo

Tác giả: Mạch Ngôn Xuyên

Nguồn: Liệt Hỏa Các

Thể loại: Ngôn tình hiện đại, 2s, HE.

Editor: Rùa Lười, Niu, Violet

Beta: Tử Dương, Mạc Y Phi

Độ dài: 49 chương + 1 ngoại truyện


Lục Cận Thâm theo đuổi cô như vậy thật khiến cô phân vân:" Nếu như tôi nhận lời làm bạn gái của anh thì người ta có nói rằng tôi ham giàu có mà nhận lời không?"

Lục Cận Thâm:"Nếu như em ngoan ngoãn anh sẽ làm chỗ dựa cho em cả đời"

Những lời anh nói thật khiến Chu Nịnh Nịnh cảm động, nhưng khoan đã không phải là anh theo đuổi cô sao?

Suy nghĩ thêm một chút, Chu Nịnh Nịnh nói:"Đây là tình đầu của em, không biết chúng ta ở cạnh nhau có bị tổn thương tình cảm không?"

Anh một lời chắc nịch khẳng định:"Chắc chắn không"

Anh cùng cô bước qua mọi thứ trong cuộc đời của cô, mỗi câu chuyện của cô đều có bóng dáng của anh. Chắc chắn rằng mối tình đầu của cô anh sẽ tham gia cả đời.
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#2
Chương 1: Bất ngờ gặp nhau

“Tất cả các cuộc gặp gỡ đều là một sự bất ngờ, Chu Nịnh Nịnh rất may mắn khi có được sự bất ngờ này.”

Hai tuần trước, Chu Nịnh Nịnh dùng số tiền ít ỏi của mình để mua một chiếc xe chạy bằng điện, đây là loại xe mà phần lớn các nữ sinh đều rất yêu thích, màu trắng sữa, hình dạng nhỏ gọn đáng yêu. Gần đây, tiền tiết kiệm của cô không nhiều lắm, bởi vì chi phí đi học ngày thường đã tốn một khoản tiền khá lớn, sau khi mua chiếc xe này túi tiền của cô lập tức mỏng lại, được rồi, thật ra là chẳng còn lại bao nhiêu.

Nhưng mà Chu Nịnh Nịnh vẫn cảm thấy rất vui vẻ, giống như mình mua được món đồ chơi yêu thích khi còn bé, mỗi ngày đều muốn chơi một chút, sau khi ăn cơm trưa xong, cô cầm lấy chiếc chìa khóa ở trên bàn chạy ra ngoài cửa: “Cha mẹ, con ra ngoài đi dạo một lát.”

Nhìn vẻ mặt và giọng điệu hưng phấn của cô cứ giống như chiếc xe cômua không phải xe chạy bằng điện mà là xe hơi thể thao mui trần vậy. Ông Chu bất mãn nói: “Con gái con đứa sao lại suốt ngày chạy tung tăng bên ngoài như thế, cuối tuần về nhà cũng không biết an phận một chút. Đúng là không nên mua chiếc xe đó cho con, buổi sáng đi dạo, giữa trưa đi dạo, buổi chiều cũng đi dạo!”

Lời này quả thực không sai, Chu Nịnh Nịnh quýnh quáng, lập tức cười cười biện giải cho mình: “Đó là bởi vì không khí rất tốt, con mới đi hấp thụ không khí trong lành, giữa trưa là con đi dạo, đến buổi chiều ở bờ sông có thể cảm nhận được gió đêm thổi vào. Con đây chính là có thái độ sống tích cực, như vậy mới tốt! Cứ suốt ngày ở trong nhà, con cũng không thể tích lũy thêm được gì. Bây giờ con đi nhà sách, xem xem

có cuốn sách nào hay không, sẽ về nhanh ạ.”

Chu Nịnh Nịnh vừa nói vừa thay giày, nói chưa hết lời, cô đã mở cửa chạy ra ngoài. Ông Chu còn muốn nói tiếp cái gì đó nhưng ngẫm lại rồi chỉ hừ hừ hai tiếng, Mạc Tú Trân theo cô ra tới cửa dặn dò: “Con chạy xe cẩn thận một chút, đừng có để bị té nữa, nếu để cha con biết hai đầu gối con đầy vết thương thì con cũng không được chạy chiếc xe đó nữa đâu.”

“Mẹ, tối hôm qua là do ngoài ý muốn thôi ạ, mẹ đừng nói lại với cha nhé.” Chu Nịnh Nịnh nhỏ giọng nói, sau đó cười tủm tỉm vẫy vẫy tay.

“Con đi đây!”

Mạc Tú Trân đứng ở cửa nhìn theo bước chân nhẹ nhàng lại sung sướng của con gái, mái tóc dài bay bay tạo ra một độ cong xinh đẹp, cái balo theo bước chân của cô cũng xốc xốc theo, giống như khi còn bé cô đeo cặp tới trường, bà nhịn không được nở nụ cười, quay đầu nói với ông Chu: “May mà con gái chúng ta không có đi học ở tỉnh khác, nếu không một năm cũng không gặp được mấy lần. Như lão Vương hàng xóm, con gái ông ta chỉ trở về vào kỳ nghỉ đông và kỳ nghỉ hè, sau khi tốt nghiệp cũng đi nơi khác làm việc, nghe nói là có bạn trai chuẩn bị kết hôn cũng là người nơi khác, muốn gặp mặt cũng không dễ dàng.”

Lúc này ông Chu mới giãn mặt mày ra, cười đến thư thái: “Nịnh Nịnh còn một năm nữa mới tốt nghiệp, hơn nữa nó cũng nói với tôi rồi, sẽ không đi chỗ khác làm việc.”

Kỳ thật sau đó Chu Nịnh Nịnh còn nói một câu không biết xấu hổ, sau khi con kết hôn sẽ mang chồng con về nhà ăn chực.

Ông Chu cũng không thèm để ý, bởi vì ông không muốn con gái bảo bối của ông lập gia đình sớm như vậy. Ai bảo ông lớn tuổi mới có con gái làm gì! Lúc ông 41 tuổi mới sinh Chu Nịnh Nịnh, mà Mạc Tú Trân cũng đã 36 tuổi rồi. Chính vì vậy hai vợ chồng ông rất yêu quý đứa con gái bảo bối này.

_______________

Chu Nịnh vừa dẫn chiếc xe đạp của mình, Tiểu Quy, từ trong gara đi ra, điện thoại của cô liền đổ chuông, lấy điện thoại ra xem là số ở khu vực của cô, chắc là bưu điện.

Quả nhiên, vừa bắt máy, anh chàng bưu điện liền hỏi: “Đang ở nhà sao? Xuống lầu lấy bưu phẩm.”

Chu Nịnh Nịnh nói: “Ở….”

Nói chưa dứt câu, anh chàng bưu điện đã cúp máy rồi.

Chu Nịnh Nịnh muốn nói cô đang ở dưới lầu, nhưng không thấy người đưa bưu phẩm!

Ba phút sau, anh chàng bưu điện bước xuống từ xe vận chuyển, đi về phía khu nhà cô.

“Chu Nịnh Nịnh.” Cô chủ động xưng tên.

Anh chàng bưu điện đưa cho cô hai gói bưu phẩm. Chu Nịnh Nịnh nhanh chóng mở ra, là mũ bảo hiểm và áo chống nắng cô đặt mua, áo chống nắng có hai cái, một cái còn lại là cho bạn tốt của cô, Tằng Tiểu Mông, bưu phẩm này tới thật đúng giờ, hôm nay vận khí thật tốt.

Đội mũ bảo hiểm, mặc áo chống nắng, Chu Nịnh Nịnh ngâm nga hát, mang Tiểu Quy xuất phát.

Đi về hướng nội thành, Chu Nịnh Nịnh phát hiện hôm nay trên đường rất đông các bạn nhỏ, xem ra đều là cha mẹ dẫn con đi chơi, đột nhiên nhớ tới hôm nay là ngày Quốc tế Thiếu nhi.

Ngày Quốc tế Thiếu nhi thì không liên quan đến cô, nhưng ngày mai là sinh nhật của Tằng Tiểu Mông, cô quên mua quà rồi, nếu cô lấy áo chống nắng làm quà cho cô ấy, không biết cô ấy có cắt đứt quan hệ với cô

không.

Cô dừng xe lại ở một gốc cây đại thụ bên đường, gọi cho Tằng Tiểu Mông, sau khi điện thoại được thông, cô chưa kịp nói gì thì bên kia Tằng Tiểu Mông đã hưng phấn kêu lên: “Chu Tiểu Nịnh! Tớ muốn một con thỏ tai cụp!”

Chu Nịnh Nịnh mở miệng, suy nghĩ xem thỏ tai cụp là cái gì, cô còn chưa nhớ ra được, Tằng Tiểu Mông đã nhắc cô: “Mai là sinh nhật tớ.”

Chu Nịnh Nịnh cũng không dám nói cô xém quên, vội vàng nói: “Bây giờ tớ đang ở bên ngoài. A… Chuẩn bị đi mua quà cho cậu.”

Tằng Tiểu Mông cười ha ha giục cô: “Nhanh nha! Sáng mai qua nhà tớ, sau đó buổi trưa chúng ta đi dạo, buổi tối cùng mọi người đi hát.”

“Được, tớ biết rồi!”
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#3
Hai người không nói gì nhiều, nhanh chóng cúp điện thoại. Chu Nịnh Nịnh dùng điện thoại tra trên Baidu, thì ra thỏ tai cụp chính là loại thỏ nuôi có hai cái tai cụp xuống, hình tròn lông xù, hai cái lỗ tai dài mềm cụp xuống trông rất đáng yêu.

Lại tra giá cả trên Baidu, cũng may không quá đắt, cô thở phào một cái. Thành phố B ở đâu có bán loại thỏ này đây? Chu Nịnh Nịnh tìm một lát, Baidu thật sự là đồ tốt, rất nhanh liền có đáp án. Không đi nhà sách nữa, cô lái chiếc xe đi về phía chợ Tranh Hoa Điểu, ở đó có tiệm chuyên bán thỏ.

Chợ Tranh Hoa Điểu không ít người! Chu Nịnh Nịnh dừng xe bắt đầu đi tìm cửa hàng chuyên bán thỏ mà trên mạng nói. Dạo một vòng quanh cái chợ, cuối cùng cũng tìm được cửa hàng đó, thật sự là chỉ chuyên bán thỏ, cái tên cũng rất đáng yêu là “Cửa hàng Thỏ Thỏ”.

Đi vào trong xem một vòng, đủ loại thỏ, đều rất đáng yêu, thật ra cô cũng rất thích loại động vật nhỏ lông xù này, nhưng mà nếu cho cô nuôi thì cô càng thích nuôi chó nhỏ hoặc mèo thôi. Rất nhiều thỏ, đều rất đáng yêu, Chu Nịnh Nịnh thật vất vả mới chọn được, một con thỏ có bộ lông tơ màu trắng và rám nắng, phần lông ở chỗ đôi mắt có màu rám nắng, ngay cả phần lông hai bên miệng và hai cái tai cũng là màu rám nắng, cô cảm thấy rất đặc biệt, bởi vì đặc điểm ởđôi mắt rất giống gấu trúc, gấu trúc không phải là quốc bảo sao?

Trả giá với ông chủ, cuối cùng Chu Nịnh Nịnh bỏ ra 150 đồng mua con thỏ này, còn có một cái lồng, cô cảm thấy rất vừa vặn, quả nhiên không ngoài dự đoán.

Chu Nịnh Nịnh mang theo cái lồng ra khỏi cửa hàng, xem như đã hoàn thành nhiệm vụ. Mặt trời tháng sáu rất gay gắt, thực tế nhiệt độ hôm nay khá cao, ánh mặt trời chiếu vào có chút hoa mắt, bây giờ cô không muốn đi đâu cả.

Cất kỹ cái lồng thỏ, Chu Nịnh Nịnh bắt đầu về nhà. Mấy phút sau, Chu Nịnh Nịnh vô cùng hối hận hôm nay ra đường đã không xem lịch, cô đi khỏi chợ Tranh Hoa Điểu chưa đến 1000m, liền gặp sự cố. Cô bị tông xe, ngã sấp xuống mặt đường, chiếc xe nhìn qua là loại rất mắc tiền.

Sự tình là thế này, Chu Nịnh Nịnh lái xe, thấy phía trước có một chiếc xe hơi màu đen đang đỗ bên đường, cô muốn vòng qua phía bên trái chiếc xe để đi, vốn là không có vấn đề gì nhưng đột nhiên có một thứ lông xù cọ vào chân cô!

Hôm nay, cô mang một đôi sandal đế bằng, cái thứ lông xù kia đột nhiên há miệng cắn một cái vào ngón chân cô, rất ngứa, còn hơi đau! Cô nhịn không được giật mình, cúi đầu nhìn, cửa chiếc lồng không biết vì sao lại mở ra, cả nửa người con thỏ chui ra ngoài, cọ cọ chân cô, còn gặm gặm đầu ngón chân của cô.

Chu Nịnh Nịnh thầm nghĩ nhanh chóng tấp vào lề đường, nhốt con thỏ lại vào lồng. Chỉ là vài giây đông hồ, lúc cô ngẩng lên nhìn phía trước, cô mới phát hiện khoảng cách giữa cô và chiếc xe đã rất gần, chiếc xe hơi kia vang lên hai tiếng còi, lúc này cô mới giật mình sắp đụng vào đuôi xe người ta rồi, vội vàng thắng xe lại. Luống cuống tay chân, cô làm sai phương pháp, chiếc xe thắng gấp lại khiến cô theo quán tính nhào về phía trước, lúc hai chân chạm đất, chân trái của cô đạp phải cái lồng, không có điểm tựa cân bằng, vì thế cả người cô đều té xuống bên trái.

Trong xe, người đàn ông ngồi ở ghế lái, nhìn thấy toàn bộ quá trình té xuống của cô qua kính chiếu hậu, lông mày có chút cau lại. Cô gái này bị ngốc sao, phản ứng lúc gặp nguy hiểm thật quá kém, đầu óc không linh hoạt mà động tác còn chậm chạp, nếu cô ấy bẻ đầu xe về phía bên trái, cũng sẽ không bị tông vào rồi.

Vừa rồi, lúc anh sang xe, trong kính chiếu hậu nhìn thấy chiếc xe màu trắng sắp đụng vào xe mình, phía trước có xe, anh tránh đi không được, liền bấm còi nhắc nhở, không ngờ được cô gái này vẫn tông vào.

Tắt máy.

Lục Cận Thâm mở cửa xuống xe, chân dài bước hai bước liền tới trước mặt Chu Nịnh Nịnh. Chu Nịnh Nịnh còn đang ngồi dưới đất, trong tầm mắt liền xuất hiện một đôi giày da màu đen của nam, cô ngước mắt nhìn lên, chiếc quần tây màu đen ưu nhã, chân dài, áo sơ mi trắng, trên mặt đeo kính râm, cao thấp nhìn cô.

Người đàn ông này rất cao, khí chất lạnh lùng, rất có cảm giác áp bách. Mặt trời có chút gay gắt, anh ta đứng trước mặt cô, dáng người cao to vừa vặn che đi ánh mặt trời chói mắt, nhưng trong khoảnh khắc đó, Chu Nịnh Nịnh vẫn cảm thấy áo sơ mi trắng của anh ta dưới ánh mặt trời rất chói mắt, cô nhịn không được híp híp hai mắt.

“Có thể đứng lên không?”

Giọng nói của anh ta thuần hậu trầm thấp, mang theo một chút khàn khàn từ tính, cảm giác âm thanh kéo dài, Chu Nịnh Nịnh gật đầu, cô không có bị thương. Chỉ là khuỷu tay có hơi đau một chút, chắc là đã bị trầy da rồi.

Chu Nịnh Nịnh đứng lên, muốn dựng chiếc xe lên, có chút quá sức, lúc này người đàn ông mới giúp cô một tay, Chu Nịnh Nịnh nhịn không được nhìn những ngón tay của anh ta, thon dài trắng nõn, khớp xương rõ ràng, móng tay được chăm sóc rất sạch sẽ chỉnh tề. Từ lúc học tiểu học cô đã học vẽ, đã vẽ rất nhiều thứ, tĩnh vật, chân dung, người mẫu v.v… còn có tay. Tay của anh ta nhìn rất đẹp, nhịn không được cô ngắm thêm mấy lần.

Đứng ở trước mặt mới phát hiện, anh ta thật sự rất cao, còn cao hơn anh của cô một chút, cô nhìn chiếc cúc áo thứ hai của anh ta, suy đoán chắc anh ta phải cao gần một mét chín. Hai người mặt đối mặt, Chu Nịnh Nịnh rất khẩn trương, cô lén nhìn xuống chiếc xe của anh ta, đuôi xe bên trái bị trầy mất một miếng sơn, so với xung quanh thân xe bóng loáng, nhìn rất chướng mắt. Chu Nịnh Nịnh có chút cảm giác khóc không ra nước mắt, hôm nay cô nên nghe lời ông Chu, nên ở nhà cho tốt!

Im lặng trong một lát, người đàn ông cũng không nói chuyện, Chu Nịnh Nịnh cân nhắc mở lời: “Cái kia… Tiên sinh, thực xin lỗi, cái này…. Tôi sẽ bồi thường phí sửa chữa…”

Lời này nói ra thật không có sức lực, đã nghèo còn mắc cái eo!

Đoạn đường này, người qua lại không nhiều, xe cộ cũng ít, chỉ có những người chạy xe điện ngang qua mới giảm tốc độ ngó vài cái, cũng không có người nào dừng lại xem chuyện. Dù sao cũng là hai giờ chiều, trời vẫn còn rất nắng.

Cô gái nhỏ trước mắt, hình dáng nhỏ nhắn xinh xắn, ăn mặc đơn giản, áo thun trắng cùng quần jean, khoác bên ngoài là bộ đồ chống nắng màu xanh nhạt, cái mũ bảo hiểm màu hồng bị lệch qua một bên, mà chiếc kính che mất ánh mắt của cô, chỉ có thể nhìn thấy cái mũi thanh tú, làn da trắng ngần, ánh mặt trời ánh lên đám lông tơ tinh tế trên mặt cô. Nghe giọng điệu giải thích của cô có thể thấy cô đang rất khẩn trương.

Ánh mắt Lục Cận Thâm rơi vào trên cánh môi bị cắn chặt, giọng nói trầm thấp như cũ: “Được thôi, để lại tên và số điện thoại của cô, còn nữa, tháo mũ bảo hiểm xuống.”
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#4
Chương 2: Tôi cầu xin anh

Nghe thấy anh ta nói đến mũ bảo hiểm, Chu Nịnh Nịnh mới nhớ ra bản thân cô còn đang đội mũ bảo hiểm, hèn chi vừa rồi lúc ngẩng đầu quan sát anh ta cô có cảm giác hơi nặng, đôi mắt thì giống như bị một tấm vải che mất.

Nhưng mà anh ta muốn cô bỏ mũ bảo hiểm ra là muốn nhìn rõ xem người gây họa là ai ư? Sợ cô quỵt nợ sao? Mặc dù chỉ là bị trầy chút xíu nhưng chiếc xe này nhìn qua có vẻ rất mắc tiền, chi phí sửa chữa đối với một sinh viên như cô mà nói chắc chắn không hề nhỏ.

Chu Nịnh Nịnh chưa bao giờ thích chiếm tiện nghi của người khác, nếu đó là trách nhiệm của cô, cô tuyệt đối sẽ không trốn tránh, sẽ càng không ôm loại suy nghĩ “Anh giàu có như vậy đừng nên tính toán với tôi chút chuyện nhỏ này”. Người khác có tiền là do năng lực của họ, đều dựa vào sức lao động và trí tuệ của họ kiếm được, dựa vào đâu lại để cho người khác tùy tiện chi tiêu? Nghĩ như vậy, tâm trạng vốn đang khẩn trương của cô dần bình tĩnh lại, chịu trách nhiệm vì lỗi của mình thì có gì phải xấu hổ. Ừm, nghĩ như vậy là đúng!

Chủ xe muốn nhìn mặt để nhận diện thì nhìn, cô thoải mái cởi mũ bảo hiểm ra, sau đó vuốt lại mái tóc lộn xộn của mình, gẩy gẩy tóc mái. Cái cằm cân đối, ánh mắt trong suốt ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, anh ta đang đeo một chiếc kính râm quan sát mình.

Lục Cận Thâm sửng sốt, cô gái nhỏ trước mặt còn rất trẻ, ít nhất là trẻ hơn so với anh ta khá nhiều, mái tóc đen dài ngang bả vai, ngũ quan thanh tú xinh đẹp, làn da trắng, sống mũi xinh xắn, cặp mắt to trong suốt nhìn anh, nhưng mà anh ta phải xác nhận qua một lát: “Học sinh cấp 3?”

Chu Nịnh Nịnh vội vàng lắc đầu: “Tôi sắp trở thành sinh viên năm tư rồi, tôi sẽ cho anh số điện thoại, tên và địa chỉ trường, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm.”

Lục Cận Thâm nhướn mày, anh vốn định nói nếu là sinh viên thì không cần, xe cũng chỉ bị trầy một chút, không nghiêm trọng lắm, anh cũng không đến mức đi làm khó một cô gái nhỏ, nhưng ngược lại cô rất kiên trì. Nhìn cô lấy từ trong balo ra một quyển vở phác thảo và một cây viết, ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn nhanh chóng lật ra, anh nhìn thoáng qua mấy lần, bên trong là kí họa tiện tay vẽ và truyện tranh.

Ngón tay Chu Nịnh Nịnh dừng một chút, quyển vở phác thảo đã không còn trang trống, cô chỉ có thể chọn một chỗ trống đằng sau bức vẽ mà ghi. Đặt quyển vở lên yên xe, chăm chú ghi.

Cô đứng khom người, Lục Cận Thâm trong lúc lơ đãng thấy khuỷu tay cô, chiếc áo chống nắng mỏng nhẹ đã bị rách, ngay chỗ đó đã trầy đến rách da, sưng đỏ, chảy ra một ít tơ máu.

Hai mắt anh cụp xuống, như có điều suy nghĩ, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi: “Tay của cô không sao chứ?”

Chu Nịnh Nịnh có chút bất ngờ, hiển nhiên là không ngờ hắn sẽ “quan tâm” cô, lúc vừa ngã thì cảm thấy hơi tê, bây giờ quả thực là rất đau, cô vẫn chỉ chịu đựng.

Người đàn ông đứng thẳng ở bên trái cô, cảm giác tồn tại rất mạnh, nghĩ đến đối phương là chủ nợ của mình, Chu Nịnh Nịnh cảm thấy trái tim mình có chút yếu ớt, nếu như ở trước mặt đối phương tỏ ra mình rất đau như vậy sẽ rất đáng thương.

Cho nên, Chu Nịnh Nịnh giả bộ thoải mái nói: “Không sao, chỉ là trầy da chút thôi, không đau lắm.”

Lông mày Lục Cận Thâm nhướng lên, khóe miệng nhếch lên, nhìn cô đang cố tỏ ra “Tôi không đau chút nào”, nghĩ thầm: Đúng là không hề yếu ớt.

Họ tên, số điện thoại, địa chỉ trường học, lớp, xác định tất cả rành mạch hết rồi, Chu Nịnh Nịnh xé tờ giấy ra, đưa cho người đàn ông trước mặt, nghiêm túc nói: “Tất cả những thông tin này đều là thật, nếu không tin anh có thể gọi thử vào điện thoại tôi.”

Lục Cận Thâm nhàn nhạt nhìn cô một cái, nhận lấy tờ giấy, đang định nói chuyện, trên chân lại bị một thứ mềm mềm mập mập cọ cọ, anh cúi đầu nhìn, chỉ thấy là một con vật lông xù đang dùng móng vuốt cào cào giày của anh.

Lông mày anh nhăn tít lại, đây là cái thứ gì vậy?

Chu Nịnh Nịnh nhìn anh ta, thấy anh ta hình như cứng người lại một cái, sau đó nhìn xuống đất, cô cũng nhìn theo ánh mắt của anh ta, bắt gặp con thỏ cô vừa mua đang thân mật cọ cọ giày anh ta, lúc này cô mới la lên: “A! Thật xin lỗi! Tao quên mất còn có mày!”

Cô cúi người bế con thỏ lên, cẩn thận kiểm tra, nhìn xem nó có bị thương gì không, kiểm tra hết một lượt cũng không phát hiện ra vấn đề gì, thật may. Chu Nịnh Nịnh nhịn không được nở nụ cười, bên má phải có một cái má lúm đồng tiền nhỏ, tươi cười ngọt ngào đáng yêu.

Lục Cận Thâm trầm mặc nhìn cô gái nhỏ ôm con vật lông xù kia sờ tới sờ lui, tùy tiện nhìn lướt qua thông tin của cô, Chu Nịnh Nịnh, đại học Z khoa Hội họa.

Ánh mắt của anh giấu sau cặp kính râm, nhìn nụ cười của cô có chút híp híp mắt, ho nhẹ một tiếng, giọng nói trầm thấp: “Như vậy là được, cô đi đi.”

Chu Nịnh Nịnh ngẩng đầu, mở to đôi mắt, phản ứng chậm nửa nhịp: “Hả? À, được.”

Nhớ lại gần đây bản thân rất nghèo, chuyện này cô lại không muốn nói với cha mẹ, cô muốn hỏi anh chàng này xem chi phí có thể trả trễ cho anh ta không, nhưng lời nói ra khỏi miệng lại là: “Cái kia….. Tiên sinh, số tiền này khi nào tôi nên trả cho anh?”

Lục Cận Thâm dừng lại một lát, “Tôi sẽ báo cho cô.”

Anh quay người , bước qua trước mặt Chu Nịnh Nịnh, vì thế, khi nào anh ta thông báo cho cô, cô phải lập tức trả tiền!

Chu Nịnh Nịnh vẻ mặt đau khổ nghĩ nghĩ, nếu như đến lúc đó cô vẫn không đủ tiền, đành phải đi cầu cứu anh cô vậy.

Ngược lại, xe của Lục Cận Thâm vẫn còn tốt, sau khi anh ta lên xe, tiện tay ném tờ giấy sang bên cạnh, nhìn qua kính chiếu hậu thấy biểu cảm xoắn xuýt của Chu Nịnh Nịnh, lạnh nhạt khởi động xe, tiếp tục lái xe.

Chu Nịnh Nịnh thật muốn ngửa mặt lên trời hét to! Cái lồng thỏ hư rồi! Áo chống nắng mới mua rách rồi! Đây là lần đầu tiên thiếu nợ trong đời cô, tai họa bất ngờ làm cô khóc không ra nước mắt.
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#5
Cô tự an ủi bản thân mình, hôm nay đã trải qua xui xẻo khó khăn rồi, chắc chắn sẽ có may mắn lớn đang chờ cô!

Cái lồng chỉ có thể quay lại mua cái khác, nhưng là con thỏ không nghe lời! Có lẽ vừa rồi đã hù doạ nó, Chu Nịnh Nịnh đặt nó lên xe, nhưng nó lại không an phận, vẫn cứ nhúc nhích không ngừng, cong người muốn nhảy xuống xe.

Cô bất lực nhìn xung quanh, ở đây cách nội thành khá xa, con đường rất rộng, xe qua lại cũng không nhiều, mặt trời chậm rãi ngả về phía Tây, cây cối hai bên đường cũng chiếu xuống những bóng râm.

Nghe thấy tiếng khóa xe sau lưng, hai mắt Chu Nịnh Nịnh sáng rực lên, ôm thỏ xoay người.

Anh ta đã tháo kính râm xuống, cuối cùng Chu Nịnh Nịnh cũng thấy được diện mạo thật của chủ nợ. Không thể không nói, chủ nợ của cô bộ dáng rất đẹp, tuấn tú, lịch sự, tao nhã, dáng người cao ngất, khí chất xuất chúng. Cô ôm con thỏ đứng ngây ngốc ngẩng đầu nhìn anh, anh cũng quan sát cô, mặt mày nhàn nhạt liếc cô, “Còn việc gì?”

Chu Nịnh Nịnh đột nhiên nghĩ nếu như anh ta còn đeo kính thì tốt rồi, ít nhất không nhìn thấy ánh mắt của anh ta, bây giờ nhìn thấy lại không mở miệng được.

Ánh mắt của đối phương vô cùng thanh đạm, đôi đồng tử đen như mực, cảm giác đầu tiên để lại cho người khác là người này không dễ ở chung, toàn thân bắn ra loại cảm giác rất mạnh. Trước đó, Chu Nịnh Nịnh được anh ta hỏi han qua vết thương trên tay mới cảm thấy người này cũng dễ nói chuyện, cho nên mới muốn nhờ anh ta giúp đỡ.

“Hửm?” Lục Cận Thâm híp mắt, rất ngắn gọn nhắc nhở cô gái nào đó đang thất thần.

“À.” Âm thanh trầm thấp cuối cùng cũng kéo hồn Chu Nịnh Nịnh về, cô cắn môi, nhanh chóng nói: “Cái lồng tôi mua đã bị hư, bây giờ con thỏ lại không chịu nghe lời, có thể vừa rồi đã dọa nó sợ, nó không chịu đứng yên trên xe của tôi. Tôi muốn nhờ anh trông chừng nó giúp tôi, tôi chạy đến chợ Tranh Hoa Điểu phía trước mua một cái lồng khác, sẽ nhanh chóng quay lại, tối đa là 10 phút thôi.”

Chu Nịnh Nịnh nói xong một mạch, đôi mắt nhìn thẳng vào anh ta, chờ mong hỏi: “Có được không?”

Cô rõ ràng là nói có được không? Lục Cận Thâm lại thấy được ba chữ “Cầu xin anh” trong ánh mắt của cô, anh đưa tay nhìn đồng hồ ước lượng thời gian, nói: “Được, chỉ 10 phút thôi.”

Chu Nịnh Nịnh cười rất vui vẻ, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy ánh sáng, ôm con thỏ đi về phía trước ba bước, đưa con thỏ cho anh, không ngớt lời cảm ơn.

Lục Cân Thâm nhìn thoáng qua con vật lông xù, có chút ghét bỏ: “Tôi chỉ trông nó giúp cô, không nói là sẽ ôm nó.”

“Hả? À, vậy tôi đặt nó dưới gốc cây, anh có thể ở bên cạnh vừa hóng mát vừa trông nó.” Cô rất tốt bụng đề nghị.

Hóng mát…

Cô đứng ở gốc cây, dùng ánh mắt cầu xin mà nhìn anh, khóe miệng Lục Cận Thâm co rút vài cái, chỉ có thể sải bước chân dài đi đến dưới tàng cây, hóng mát.

Chu Nịnh Nịnh thở hắt ra một hơi, nhanh chóng lấy Tiểu Quy chạy đến chợ Tranh Hoa Điểu, cô không nhìn thời gian, chỉ muốn càng nhanh càng tốt. Nếu không sau 10 phút mà cô không quay trở lại, đoán chừng người đàn ông kia sẽ để con thỏ lại đó mà đi mất.

Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của cô, bởi vì người kia cho cô cái cảm giác, nói 10 phút thì nhất định sẽ không cho thêm một giây nào nữa.

Bên này, một người một thỏ đứng dưới tàng cây hóng mát, ngẫu nhiên có người qua đường đi ngang qua sẽ quay lại nhìn, tỉ lệ những người quay đầu lại nhìn họ là hai trăm lẻ một phần trăm. Không thể trách được, vì hình ảnh này rất đẹp! Sự tương phản rất lớn!

Người đàn ông tuấn tú, lịch sự, tao nhã, chân dài đứng đó, khí chất xuất chúng, vốn sẽ làm cho người ta phải liếc mắt nhìn. Huống chi, bên cạnh anh ta còn có một con thỏ tai cụp cực kỳ đáng yêu! Chỉ cần con thỏ đó di chuyển xa anh một chút, anh ta sẽ duỗi cái chân dài mà đẩy nó về, con thỏ tai cụp nghĩ rằng anh ta đang chơi đùa với nó, nên khi anh vừa đẩy nó về, nó lại chạy đi, cứ lặp lại không ngừng như vậy.

“Tiên sinh, con thỏ của anh thật đáng yêu! Anh có thể nói cho tôi biết anh mua nó ở đâu được không?” Cô gái A đến gần.

“Không biết.” Anh thật sự không biết.

Cô gái A thất vọng rời đi.

“Tiên sinh, con thỏ của anh có đôi mắt như gấu trúc vậy! Tôi cũng nuôi một con thỏ tai cụp nhưng không đặc biệt như của anh, tôi có thể chụp một tấm hình được không?” Cô gái B tiến tới.

“Không thể.” Bởi vì cái con vật lông xù này không phải của anh.

“Được rồi.” Cô gái B vẻ mặt thất vọng.

“Chú ơi, con có thể sờ con thỏ của chú được không?” Một cậu bé hỏi với vẻ mặt chờ mong.

“Không thể, nó sẽ cắn cháu đấy.” Dưới đôi mắt chờ mong của cậu bé, anh bịa ra một câu nói dối.

“À! Con không muốn sờ nó nữa, cha mẹ, chúng ta mau đi thôi!” Cậu bé chạy quay lại bên cạnh cha mẹ cậu, ánh mắt cha mẹ cậu có chút tế nhị.

Cuối cùng, không còn ai đến gần nữa, lông mày của anh mới giãn ra. Một lát sau, con thỏ kia lại chạy đến bám lấy ống quần của anh, anh lườm lườm nhìn xuống nó, nhấc chân hất ra nhưng nó cứ ôm lấy không thả, anh dùng sức đá một cái lên bụng con thỏ.

Con thỏ tai cụp lăn trên mặt đất hai vòng, nằm rạp trên đất, đôi tai dựng thẳng lên.

Đúng lúc này, Chu Nịnh Nịnh quay về, nhanh chóng dựng xe, cầm chiếc lồng mới mua chạy tới, “Tôi về rồi! Không vượt quá thời gian chứ?”

Vì thời gian gấp gáp nên cô chạy đại đến một cửa hàng bán dụng cụ nuôi chó gần đây mua một cái lồng.

Lục Cận Thâm giơ tay nhìn đồng hồ, mới tám phút, lạnh nhạt mở miệng: “Không có, tôi đi trước.”

“À, tốt, cám ơn anh.” Chu Nịnh Nịnh cười ngọt ngào với anh, thành tâm cám ơn anh, cô đụng phải xe của anh, anh còn đồng ý giúp đỡ cô, anh cũng không giống như vẻ ngoài lãnh đạm của mình.

Lục Cận Thâm không nói gì, khẽ lên tiếng, xoay người rời đi.

Lúc này Chu Nịnh Nịnh mới khom lưng muốn ôm con thỏ bỏ vào lồng, sau đó ánh mắt cô bỗng nhiên trừng lớn. (⊙o⊙)

(`д′) Cái gì đây? Tại sao con thỏ của cô lại có một cái tai cụp xuống, một cái tai dựng lên thế này???
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#6
Chương 3: Bị ghét bỏ

Chu Nịnh Nịnh trợn mắt há mồm nhìn con thỏ một tai cụp một tai dựng, loại cô mua chính là thỏ tai cụp mà, tại sao mới rời đi vài phút, lỗ tai của nó lại dựng lên thế kia?

Cô xoay người nhìn theo bóng lưng thon dài kia, thật sự rất muốn chạy theo hỏi anh xem, tại sao anh trông chừng con thỏ tai cụp của cô có vài phút mà tai nó đã dựng lên thế này.

Nhưng mà, anh đã đi mất, Chu Nịnh Nịnh cũng không thật sự muốn chạy theo hỏi anh, làm vậy giống như là cô đang chất vấn anh.

Chẳng lẽ là giống không thuần chủng? Chắc là lý do này.

Chu Nịnh Nịnh cất con thỏ vào lồng, quay lại cửa hàng Thỏ Thỏ hỏi ông chủ xem sao.

Ông chủ là một người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi, Chu Nịnh Nịnh mang theo cái lồng vào cửa hàng, rất khiêm tốn hỏi: “Ông chủ, lúc nãy cháu có mua ở đây một con thỏ tai cụp, nhưng bây giờ tai nó dựng thẳng lên rồi….”

Ông chủ quan sát, quả thật hai lỗ tai của con thỏ có một bên dựng đứng lên, ánh mắt sắc bén của ông ấy đảo qua khuỷu tay bị thương của Chu Nịnh Nịnh, sau đó hỏi: “Có phải cháu đã làm nó hoảng sợ không?”

Hoảng sợ sao? Vừa rồi cô bị ngã, không biết có phải vì vậy mà dọa sợ nó không, dù sao cũng là bị dọa sợ rồi.

Chu Nịnh Nịnh vô tâm cười cười: “Vừa rồi cháu có bị ngã, nhưng mà qua một lúc lâu nó mới dựng lỗ tai lên mà.”

Rất nhanh, ông chủ đưa ra kết luận: “Không sao đâu, nó chỉ bị hoảng sợ thôi, con thỏ này còn nhỏ, mang về nhà nuôi một thời gian ngắn, đợi nó quen rồi, cái tai sẽ cụp lại như bình thường thôi.”

Chu Nịnh Nịnh nửa tin nửa ngờ, nhưng nhìn dáng vẻ ngay thẳng của ông chủ, cô cảm thấy ông ấy không phải là loại người buôn bán lòng dạ nham hiểm.

Ông chủ trò chuyện với cô một lúc, chỉ cho cô một vài phương pháp nuôi thỏ, bình thường cần phải chú ý cái gì, rất hòa ái dễ gần.

Cuối cùng, Chu Nịnh Nịnh mang theo con thỏ một tai cụp một tai dựng về nhà, cô dừng xe ở dưới lầu, cởi bộ áo chống nắng bị té rách ra, thay một bộ khác.

Trước khi lên lầu, Chu Nịnh Nịnh đem bộ áo chống nắng bị rách ném vào thùng rác, tiêu hủy chứng cứ.

Ông Chu đang xem TV, nhìn thấy con gái mang một cái lồng trở về, bên trong cái lồng còn có một con vật lông xù không phải chó cũng chẳng phải mèo, một bên lỗ tai dựng thẳng lên, hình dáng rất kỳ lạ. Ông hỏi: “Không phải con nói đi nhà sách sao? Đây là con gì vậy?”

Chu Nịnh Nịnh cười hì hì đặt cái lồng xuống, ngồi lên ghế salon bên cạnh ông Chu, “Đây là quà sinh nhật con mua cho Tiểu Mông, ngày mai là sinh nhật của nó.”

“À, ra là vậy, tiền tiêu vặt còn đủ không? Không còn thì nói với cha.” Ông Chu quan tâm đến vấn đề tiền tiêu của cô.

Chu Nịnh Nịnh rất cảm động, cô rất muốn nói là không đủ. Bây giờ cô rất cần tiền! Cô thiếu nợ người ta! Nhưng mà lúc trước khi cô mua xe, ông Chu sợ cô không có tiền tiêu vặt, đã chuyển tiền cho cô rồi. Bây giờ cô vẫn còn tiền nên chi phí sinh hoạt tháng này vẫn không cần lo.

“Đủ mà, lần trước cha chuyển tiền cho con vẫn còn đây này!” Chu Nịnh Nịnh ôm cánh tay ông Chu làm nũng, “Cha, tối nay con sẽ ở nhà Tiểu Mông! Sẽ không ăn cơm ở nhà, một lát nữa con sẽ đi luôn.”

“Không phải ngày mai mới sinh nhật sao?” Ông Chu nhăn mặt.

“À, Tiểu Mông nói đêm nay 12h sẽ cắt bánh sinh nhật, con muốn ăn bánh.” Chu Nịnh Nịnh cười thật ngọt ngào.

“Con muốn đi thì đi.” Ông Chu gật đầu đồng ý, nghĩ nghĩ lại nói tiếp: “Mẹ con nói hôm nay làm món sườn kho tàu và cá nướng đó.”

“AAAAAA! Thật muốn ăn!” Chu Nịnh Nịnh kêu to, nước miếng sắp chảy ra rồi, bình thường thức ăn trong trường không có ngon như vậy, ngoại trừ cuối tuần về nhà ăn cơm bên ngoài với cha mẹ, đều không có món ăn ngon như vậy.

Tuy rất muốn ở nhà ăn cơm tối, nhưng nghĩ lại vẫn không được, khuỷu tay của cô bị thương rất dễ bị người khác nhìn thấy, thời tiết ngày hè không thể mặc áo tay dài, nếu để cha mẹ nhìn thấy sẽ gặng hỏi cho bằng được, nếu để cha cô biết cô bị tông xe, chắc ngay ngày mai ông sẽ bán Tiểu Quy đi mất.

Chu Nịnh Nịnh vỗ vai ông Chu, sáp lại dặn dò: “Cha, tối nay cha phải ăn nhiều một chút, ăn luôn phần của con, bây giờ con đi chuẩn bị đồ đạc ra ngoài!”

Ông Chu hừ hừ, sườn kho tàu và cá nướng cũng không đủ sức hấp dẫn nó rồi.

Rất nhanh, Chu Nịnh Nịnh từ trong phòng đi ra, ông Chu lấy bóp ra, rút ra vài tờ tiền màu hồng đưa đến trước mặt cô, hừ nói: “Cầm lấy đi, đi ra ngoài trên người phải mang theo ít tiền.”

Chu Nịnh Nịnh cười đến cực kỳ vui vẻ, đôi mắt to cong thành hình trăng lưỡi liềm, vừa muốn cầm vừa không muốn, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó đưa tay nhận lấy, sau đó chạy lại ôm lấy ông Chu, “Ba ba, I love you, ba là người ba đẹp trai nhất trên thế giới này!”

Ông Chu chỉ hừ hừ hai tiếng, nhưng mà là một bộ dáng sung sướng.
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#7
Lúc Chu Nịnh Nịnh đi xuống lầu đã là năm giờ chiều, nhà của Tằng Tiểu Mông không xa, cô chạy chiếc xe Tiểu Quy khoảng 20 phút là tới.

Từ lúc học cấp hai, hai cô đã là học cùng trường, cấp 2 lên cấp 3, cả hai đều là bạn học cùng lớp kiêm cùng bàn, bạn thân nhất của Chu Nịnh Nịnh chính là nó. Hôm nay, cô có rất nhiều chuyện muốn kể với nhỏ bạn này đó.

Cô mang theo chiếc lồng theo thói quen đi thang máy lên lầu, nhà của Tằng Tiểu Mông ở tầng 15, gia đình nó dọn đến đây hồi đầu năm. Gia cảnh của Tằng Tiểu Mông rất tốt, cha mẹ đều là thương nhân, việc làm ăn mấy năm nay rất tốt, cho nên mới đổi chỗ ở, căn nhà này rất lớn, ước chừng rộng khoảng 200 mét vuông.

Cô bấm chuông cửa, đợi một lát, liền thấy Tằng Tiểu Mông chạy đến mở cửa, trong ngực còn ôm một vật lông xù toàn thân màu trắng. Là thỏ tai cụp!

Chu Nịnh Nịnh kinh ngạc: “Con thỏ này là ở đâu ra vậy?”

Tằng Tiểu Mông cười haha, vừa vuốt ve con thỏ vừa nói: “Là chị họ của tớ cho tớ đó, tên của nó là Điềm Điềm.”

Chu Nịnh Nịnh bốc hỏa: “Vậy sao còn nói với tớ cậu muốn một con thỏ tai cụp!”

“Ủa? Cậu mua rồi sao?” Lúc này Tằng Tiểu Mông mới chú ý thấy cô cầm theo một cái lồng.

Chu Nịnh Nịnh xụ mặt nhìn cô nàng, thật muốn đánh nó vài cái, cô hung dữ trừng mắt nói: “Hôm nay, cậu nói với tớ muốn một con thỏ tai cụp, không phải tớ nói là tớ chuẩn bị đi mua quà cho cậu sao?”

“A… Tớ quên mất…” Tằng Tiểu Mông vẻ mặt thật có lỗi nhìn cô.

Chu Nịnh Nịnh không muốn nhìn cô nàng, mang theo chiếc lồng bước vào nhà, bất đắc dĩ nói: “Vậy con này làm sao bây giờ? Cậu nuôi luôn hai con sao?”

Nuôi hai con? Tằng Tiểu Mông cảm thấy mình quản không nổi, cô nói: “Nếu không thì cậu nuôi nó đi. Chúng ta mỗi người một con, thật tốt!”

Tốt cái rắm! Chu Nịnh Nịnh bất đắc dĩ, xụ vai xuống, hữu khí vô lực nói: “Tớ không có thời gian, hơn nữa cũng không muốn nuôi thỏ.”

“Thỏ tai cụp siêu cấp đáng yêu đấy! Đến đây! Chúng ta cùng chơi với chúng, khẳng định cậu sẽ thích, thật sự rất đáng yêu!” Tằng Tiểu Mông đem Điềm Điềm trong ngực đưa cho Chu Nịnh Nịnh, sau đó cầm lấy cái lồng trên tay cô, lôi kéo cô cùng ngồi xuống chiếc thảm, cô nàng để chiếc lồng trên sàn nhà, muốn mở cửa thả con thỏ tai cụp kia ra ngoài chơi một lát.

Sau đó…

“Nịnh Nịnh, con thỏ này…. Có hơi xấu một chút… Hơn nữa khẳng định không phải dòng thuần chủng, nó có một lỗ tai dựng lên, chị họ tớ nói, dòng thỏ tai cụp thuần chủng lúc vừa ra đời hai tay đã cụp xuống rồi.” Tằng Tiểu Mông nghiên cứu một chút, kết luận: “Đây nhất định không phải dòng thuần chủng rồi.”

Đã không nhận quà của cô, còn chê con thỏ cô mua xấu xí, Chu Nịnh Nịnh cảm thấy không phục phản bác: “Cái gì là không thuần chủng? Đây là con lai, loại tớ mua chính là loại thỏ con lai! Hơn nữa đôi mắt của nó không phải rất giống với gấu trúc quốc bảo sao? Rất quý đó!”

Tằng Tiểu Mông há to miệng, nhịn không được bật cười ha ha, “Con lai? Ha ha ha! Thì ra thỏ không thuần chủng cũng có thể gọi là con lai, đặc biệt như vậy thì cậu tự mình nuôi nó đi!

Chu Nịnh Nịnh hừ nhẹ, bắt đầu kể khổ: “Hôm nay tớ xui xẻo chết mất, đụng vào xe người khác, còn phải bồi thường cho người ta.”

Tằng Tiểu Mộng vội hỏi: “Hả? Vậy cậu có sao không?”

“Tớ không có việc gì, chỉ là làm trầy xe của người ta, tớ phải bồi thường tiền.” Nghĩ tới đây, Chu Nịnh Nịnh lại cảm thấy đau đầu.

Tằng Tiểu Mông: “Bồi thường bao nhiêu? Cậu có đủ tiền không?”

Chu Nịnh Nịnh chua khổ nói: “Chưa biết, phải đợi chủ nợ thông báo. Cái xe đó nhìn rất mắc tiền. Mùa hè này tớ phải cố gắng làm việc để kiếm tiền trả nợ.”

Tằng Tiểu Mông bị hai chữ chủ nợ này thu hút, hỏi: “Chủ nợ của cậu có hình dáng như thế nào? Là đàn ông trung niên hay phụ nữ?”

Chu Nịnh Nịnh không đề cập đến khuôn mặt tuấn tú của chủ nợ, cả khí chất xuất chúng của anh, “Khoảng chừng hơn hai mươi tuổi.”

“Trẻ như vậy sao?”

“Ừm…”

“Được rồi. Vậy anh ta có đẹp trai như anh của cậu không? Chân có dài bằng chân của anh cậu không?”

“Đủ rồi đó, Tằng Tiểu Mông! Anh ta là chủ nợ của tớ! Tớ thật sự không muốn khen ngợi anh ta đâu.”

“A, nói mau nói mau.” Phần tử nhiều chuyện trong Tằng Tiểu Mông đã thức tỉnh, cô nàng lắc lắc cánh tay của Chu Nịnh Nịnh, cô nhẹ buông tay ra, con thỏ trong ngực cô liền chạy đi.

Chu Nịnh Nịnh bị cô nàng làm phiền đến nỗi không còn cách nào khác, đành phải nói: “Cao hơn so với anh tớ một chút, gần một mét chín, nhìn rất được.”

“Có phải toàn thân tỏa ra khí chất tinh anh không? Tớ đã nói cậu mà! Hai ngày trước, ở trong chung cư, tớ có thấy một người đàn ông, mặc dù chỉ là bóng lưng của anh ta, nhưng tấm lưng kia thẳng tắp thon dài, tư thế đi đường rất đẹp.”

“Dừng lại! Chúng ta đừng nói về chuyện chủ nợ đó nữa được không? Cho dù có đẹp trai thì cũng là chủ nợ!” Chu Nịnh Nịnh ghé vào trên bàn, vùi mặt xuống, bày ra bộ dáng không muốn nói chuyện.

Tằng Tiểu Mông đành phải dừng lại, ôm Điềm Điềm đang chạy loạn lại, giải thích cùng Chu Nịnh Nịnh: “Sáng hôm nay, tớ đến nhà chị họ chơi, mới phát hiện chị ấy nuôi con thỏ tai cụp này. Cậu nhìn xem, nó trắng như vậy, thật đáng yêu! Tớ nhìn thấy liền rất thích, sau đó năn nỉ chị họ cho tớ nhưng chị ấy không chịu, bảo tớ tự mình mua đi. Sau đó, cậu gọi điện thoại cho tớ, tớ mới nói muốn một con thỏ tai cụp.”

Chu Nịnh Nịnh nghiêng đầu, “Vậy vì sao chị ấy lại đột nhiên tặng nó cho cậu?”

Tằng Tiểu Mông nói chuyện như thật: “Giữa trưa, bạn trai của chị họ về nhà, chị họ kể lại cho anh ấy. Bạn trai chị ấy mới bảo chị ấy cho tớ con thỏ đi, sau đó bọn họ sẽ nuôi một con chó. Bạn trai của chị họ nói anh ấy rất thích chó, không thích thỏ, hơn nữa chó thông minh hơn thỏ. Chị họ cân nhắc giữa con thỏ và bạn trai, sau đó dứt khoát cho tớ con thỏ, chiều nay bọn họ đi mua chó rồi. Bây giờ con thỏ đã thuộc về tớ, hahaha!”

Chu Nịnh Nịnh bó tay. (┬_┬)↘

Tằng Tiểu Mông lấy điện thoại di động ra, nhờ Chu Nịnh Nịnh chụp cho cô nàng và Điềm Điềm mấy tấm hình, cô muốn đăng lên blog của mình.

Hôm nay là ngày Quốc tế Thiếu nhi, trên blog đủ loại hình ảnh nam nữ yêu đương, nhìn một lượt, đều là quà tặng, sau đó mọi người chúc nhau Quốc tế Thiếu nhi vui vẻ.

Ngày Quốc tế Thiếu nhi đã trở thành Lễ tình nhân rồi, đủ loại quà tặng bày tỏ tính cảm.

Tằng Tiểu Mông cũng đăng hình lên blog, khoe khoang con thỏ tai cụp của cô nàng, sau đó lấy điện thoại của Chu Nịnh Nịnh chụp cho con thỏ trong lồng mấy tấm hình, sau đó thay cô đăng lên blog, cũng khoe ảnh chụp.

Cô nàng vuốt vuốt chiếc lồng, chớp mắt, cười đến giảo hoạt: “Hình con thỏ này đăng trên blog cậu chính là xác minh cậu sẽ nuôi nó!”

Chu Nịnh Nịnh vội càng cầm lại điện thoại xem, trạng thái được cập nhất mới nhất của “Nịnh Nịnh không thích ăn chua, chỉ thích ăn ngọt” là: “Con của ta cũng là quà tặng trong ngày!” Đằng sau đó kèm theo mấy cái icon, hình minh họa chính là con thỏ tai cụp mới mua hôm nay.

Đã có hai bình luận:

“Hơi xấu một chút! *cười ra nước mắt* ”

“Mặt mèo! Một lỗ tai dựng lên, chắc không phải dòng thuần chủng, tội nghiệp Nịnh Nịnh bị lừa rồi!”

Lại xem trên blog của Tằng Tiểu Mông, đã có vài bình luận, cùng với bình luận bên cô, quả thật như hai thái cực:

“Thật đáng yêu!! Ta cũng muốn nuôi thỏ! “chảy nước miếng*”

“Lông trắng mướt này, ánh mắt kiêu ngạo này, quả thật là thỏ thần mà!”

“Thật sự đáng yêu! Nhớ mang nó đến ký túc xá để tớ nhìn nó một cái.”

Chu Nịnh Nịnh co rút khóe miệng. Không làm bạn bè gì nữa, cắt đứt luôn!

<(-︿-)>
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#8
Chương 4: Chờ điện thoại

Cuối cùng, Chu Nịnh Nịnh bị ép nhận nhận lấy con thỏ tai cụp “con lai” này, Tằng Tiểu Mông hỏi cô: “Đặt tên cho con thỏ nhà cậu chưa?”

Chu Nịnh Nịnh chưa nuôi con gì, nên cũng không hào hứng lắm: “Tên gì?”

Cặp mắt Tằng Tiểu Mông bỗng nhiên sáng rực: “Hay gọi nó là Tâm Tâm được không? Cùng với Điềm Điềm của tớ tạo thành Sweetheart.”

Haha, còn Sweetheart nữa chứ! Bây giờ cô rất cực khổ được không? Chu Nịnh Nịnh cầm cái lồng lên nhìn con thỏ tai cụp trong lồng, hôm nay nếu không phải vì nó, cô cũng không xui xẻo như vậy. Con thỏ ở trong lồng, đột nhiên lấy hai móng vuốt che đi mắt của nó, dáng điệu rất ngây thơ, Chu Nịnh Nịnh nở nụ cười, lập tức quyết định: “Gọi là Lucky đi.”

Tằng Tiểu Mông không hiểu: “Hả? Cậu nói gì? Gọi nó là rác rưởi sao?”

Chu Nịnh Nịnh hung hăng liếc mắt nhìn cô nàng: “Lucky! Là may mắn! Tằng Tiểu Mông, anh văn cấp 4 của cậu thi mấy lần còn chưa qua, cậu có muốn tốt nghiệp không?”

Tằng Tiểu Mông tuyệt không để ý, “Lớp chúng ta mới có ba người thi qua anh văn cấp 4, còn một nhóm người lớn giống tớ, không cần sợ!”

Thật thoải mái, tuy nói sinh viên học nghệ thuật chỉ cần tiếng Anh cơ bản là được, nhưng đây là cuộc khi cấp 4 đó. Lúc học năm 2, Chu Nịnh Nịnh đã thi qua rồi, thành tích cũng chỉ bình thường. Cô mở lồng ra, thả Lucky ra ngoài, sờ lên lỗ tai mềm mại gọi nói: “Lucky, mày có thích cái tên này không? Sau này phải biết nghe lời, mang đến may mắn cho tao nhé.”

Rất thần kỳ, cô vừa gọi tên nó vừa sờ lỗ tai nó, bên lỗ tai vốn dựng thẳng lên vậy mà có hơi chút cụp xuống.

Chu Nịnh Nịnh rất vui vẻ: “Mày rất thích cái tên này đúng không?”

Sự thật chứng minh, cho dù Chu Nịnh Nịnh đặt tên cho con thỏ của mình là Lucky, cũng không cải thiện được vận khí tồi tệ của mình.

Chung cư chỗ Tằng Tiểu Mông ở là chung cư cao cấp, các công trình phục vụ cho sinh hoạt rất đầy đủ. Bên trong khu chung cư có siêu thị, cửa hàng bán đồ ăn sáng, cửa hàng bánh ngọt. Tằng Tiểu Mông muốn đền bù cho Chu Nịnh Nịnh nên buổi tối rủ cô xuống cửa hàng bánh ngọt ở trong khu chung cư.

Chu Nịnh Nịnh thích ngọt như mạng sống của mình, hương vị bánh trong tiệm rất tuyệt, hai người ăn cảm thấy rất thỏa mãn, lê bước chân chậm chạp tản bộ trong khu chung cư. Hoàn cảnh trong này rất tốt, có hoa có cỏ, có dòng suối nhỏ, gió thổi khiến lá cây vang lên tiếng xào xạc, gió đêm mùa hè vô cùng mát mẻ, ngay cả người đàn ông đang đi về phía này cũng là một cảnh đẹp ý vui.

Và nhìn có chút quen mắt.

Cây cầu gỗ nhỏ dài khoảng 3-4m, mặt cầu rất chật, Chu Nịnh Nịnh vịn vào hai bên thành cầu đi từng bước đã chiếm mất cả mặt cầu. Ánh trăng sáng mà tối, người đàn ông đối diện lại tối mà sáng, thân hình cao to, dáng người hoàn mỹ, ánh trăng dịu dàng vây quanh người anh tạo nên một vòng sáng nhàn nhạt, hình dáng người đàn ông hoàn hảo dần rõ ràng hơn.

Ôi! Là oan gia ngõ hẹp sao? Chu Nịnh Nịnh có chút run rẩy, ai có thể nói cho cô biết, vì sao đến khu chung cư của bạn thân chơi cũng có thể gặp được chủ nợ vậy?

So sánh với Chu Nịnh Nịnh đang bối rối thì Tằng Tiểu Mông lại bình tĩnh hơn nhiều, cô nàng kéo Chu Nịnh Nịnh qua bên phía mình, còn mình đứng che trước mặt cô, “Nhường đường cho chúng tôi.”

Chu Nịnh Nịnh luống cuống tay chân khều khều Tằng Tiểu Mông đang đứng trước, muốn khuyên cô nàng nhịn một chút, cô giương mắt nhìn về phía anh, vừa hay bắt gặp ánh mắt của anh, đôi mắt kia vẫn nhạt nhẽo như buổi sáng nay vậy. Chu Nịnh Nịnh đang do dự có tiến lên chào hỏi hay không, đối phương đã liếc cô một cái rồi thu hồi ánh mắt, lập tức sải bước chân, rất nhanh bước ngang qua các cô.

Không biết có phải do khoảng cách quá gần hay không, hay là gió đêm thổi nhẹ qua sát bên người, Chu Nịnh Nịnh mẫn cảm ngửi được một loại khí tức sạch sẽ trên người anh, tầm mắt của cô không tự chủ được bị hút theo đó.

Người đàn ông đã đi xa, Chu Nịnh Nịnh vẫn còn ngoái nhìn lại về phía sau, Tằng Tiểu Mông giơ tay chỉnh đầu cô ngay lại, đùa giỡn: “Như thế nào? Còn nhìn sao? Bộ dạng của cậu bây giờ giống như rất muốn cùng người ta về nhà đó!”

Chu Nịnh Nịnh đẩy tay của cô ra, không thèm để ý lời trêu chọc của cô. Khẳng định vừa rồi anh cũng nhận ra cô, cô cảm thấy hai người chạm mặt như vậy rất xấu hổ, anh giả bộ không biết như vậy thật khiến cô nhẹ nhõm.

“Trước đó, tớ có kể với cậu, hai ngày trước ở trong khu chung cư nhìn thấy một bóng lưng rất đẹp, chính là người đàn ông đó đấy. Tư thế đi bộ rất đẹp, vừa rồi nhìn thấy mặt anh ta có chút cảm giác rất lạnh lùng.” Tằng Tiểu Mông nhận xét, sau đó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn lên trời nói: “Tớ thích loại đàn ông cuồng dã như vậy, giống như trong phim, soái ca một tay đẩy tớ vào góc tường bắt lấy tớ không buông rồi nói, tôi muốn em làm người phụ nữ của tôi.”

Chu Nịnh Nịnh không chút lưu tình cười nhạo cô nàng: “Haha, dồn vào góc tường, là lưu manh sao?”

Tằng Tiểu Mông: “Cút đi!”
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#9
Hai tuần lễ tiếp theo, Chu Nịnh Nịnh bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ, nhưng vẫn liên hệ tìm việc làm thêm trong kỳ nghỉ hè, chính là đi dạy học sinh học vẽ. Lúc bắt đầu, công việc này là do mẹ giúp cô liên hệ, sau đó người phụ trách lớp học thấy cô là người tốt lại kiên nhẫn, các học trò cũng rất thích cô, vì thế nên kỳ nghỉ đông và kỳ nghỉ hè năm nhất và năm hai cô đều qua đó đi dạy.

Hè năm nay cũng không ngoại lệ, lần này cô chủ động liên hệ với giáo viên phụ trách là giáo viên Trịnh, hỏi xem năm nay có thể giúp cô phân công thêm nhiều lớp nữa không. Cô giáo Trịnh nói bây giờ vẫn chưa xác định là mở mấy lớp, nếu có sẽ giúp cô sắp xếp.

Chu Nịnh Nịnh yên tâm, cô giáo Trịnh là bạn của mẹ cô, bà nói giúp đỡ cô thì nhất định sẽ giúp đỡ. Trong hai tháng, cô có thể kiếm được khoảng hai ngàn, chắc cũng đủ để trả nợ.

Đã qua nửa tháng, nhưng Chu Nịnh Nịnh vẫn chưa nhận được điện thoại của chủ nợ, có đôi khi cô nghĩ chắc không phải anh quá bận rộn mà quên luôn rồi chứ? Hay là cảm thấy không có gì quan trọng, cho nên vẫn chưa giải quyết?

Chu Nịnh Nịnh không muốn như vậy, nhưng cô cũng không sợ không tìm thấy anh. Tối hôm đó, ở chung cư của Tiểu Mông đã gặp được anh, cô đoán chắc là anh cũng ở khu chung cư đó. Nếu như anh thật sự quên, cô có thể đến chỗ cây cầu nhỏ đó, buổi tối khi về nhà không phải anh sẽ đi ngang qua đó sao.

Thật ra điều khiến cho cô thất vọng đó là gần đây ngày nào cô cũng nhớ tới người đàn ông đó, ánh mắt thanh đạm, dáng người cao lớn, âm thanh trầm thấp từ tính nói với cô: “Tôi sẽ thông báo cho em”. Sau đó, mỗi ngày cô đều vô thức mà đợi điện thoại của anh, cô cảm thấy nhất định là vì cô thiếu nợ anh, cho nên mới thường xuyên nhớ anh. Đợi sau khi trả tiền cho anh xong, cũng sẽ không còn nhớ anh hằng ngày nữa.

Ngoại trừ chuyện này, còn có một chuyện khiến cô đau đầu, đó là con thỏ của cô, Lucky, nó rất thích gặm gặm đồ vật, bắt được cái gì liền đưa vào miệng gặm.

Ban đầu, cô cũng đưa nó đến ký túc xá nuôi, ký túc xá nữ sinh cũng có không ít người nuôi thú cưng, nhưng đều là lén lút. Chỉ cần bạn cùng phòng đồng ý thì không có vấn đề gì cả, dì quản sinh cũng mắt nhắm mắt mở mà cho qua.

Lần đầu tiên Chu Nịnh Nịnh mang Lucky đến ký túc xá, ngoại trừ Mạnh Nghiên, hai người còn lại ai cũng rất thích nó, tỏ vẻ nuôi nó trong phòng không có vấn đề gì cả. Chu Nịnh Nịnh hỏi ý kiến Mạnh Nghiên, cô ấy cũng nói: “Không vấn đề, cậu có thể nuôi nó, chỉ cần đừng gây ồn ào là được.”

Lúc ấy, ba người đều nhất trí, chắc chắn sẽ không ồn ào, chỉ là một con thỏ nhỏ cũng sẽ không “Gâu gâu gâu” hay “Meo meo meo.”

Nhưng các cô đã đánh giá thấp sức mạnh của Lucky! Tuy nó không sủa “Gâu gâu gâu” hay kêu “Meo meo meo” nhưng nó sẽ gặm cửa lồng. Nửa đêm tiếng gặm lồng kêu lách cách lách cách. Không gian phòng ngủ nhỏ, ban đêm rất yên tĩnh, Lucky cứ gặm như vậy, mọi người trong phòng đều bị làm cho tỉnh giấc, cô cảm thấy không ổn. Qua ngày thứ hai, chạy con Tiểu Quy mang Lucky về nhà cho cha mẹ cô nuôi giúp.

Sau đó, phải làm cho nó một cái ổ có mọi thứ, từ máng thức ăn, ấm nước, chén bát, toilet thỏ, đệm cỏ, lồng thỏ rộng hơn, tật xấu nửa đêm gặm lồng cuối cùng cũng chữa khỏi. Chỉ là lúc thả ra nhất định phải trông nó, bằng không nó sẽ như cũ, gặp cái gì là gặm cái đó. (>﹏<)

Bận rộn vì cuộc thi, thời gian trôi qua rất nhanh, lúc rảnh rỗi Chu Nịnh Nịnh sẽ lấy điện thoại ra cầm tay nhìn nhìn, chỉ sợ là có điện thoại gọi đến hoặc là không đọc được tin nhắn.

Bạn cùng phòng kiêm bạn tốt Trịnh Thiến Thiến tiến tới, vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu: “Nịnh Nịnh, có phải cậu đang yêu không? Tại sao gần đây tớ thấy cậu thường xuyên nhìn điện thoại, đi học cũng lén lút nhìn một cái, giống như đang đợi điện thoại của ai đó.”

Chu Nịnh Nịnh đúng là đang đợi điện thoại, cũng thật sự có loại cảm giác hy vọng, nhưng tuyệt đối không phải đang yêu đương. Cô chỉ đơn giản là đợi điện thoại thôi mà! Cô trả lời một cách chắc nịch: “Không có, làm sao có thể, nếu tớ đang yêu nhất định sẽ kể cho cậu.”

Trịnh Thiến Thiến nghi ngờ nhìn cô, “Cậu xác định là không có? Nhưng thật sự là rất giống mà.”

Chu Nịnh Nịnh giơ tay cam đoan: “Tuyệt đối không có.”

Cuối tháng sáu, cuộc thi cuối kỳ cũng chấm dứt, mùa hè cũng tới.

Chủ nợ vẫn một mực không gọi điện thoại tới, Chu Nịnh Nịnh cũng dần dần thả lỏng, quyết định đợi đến kỳ nghỉ hè sẽ đến chỗ cây cầu nhỏ đợi anh, mang tiền đến trả.

Nhưng mà, ngay sau hôm cô quyết định như vậy, cô lại gặp được anh.
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#10
Chương 5: Gặp lại

Ngày nghỉ hè đầu tiên, Chu Nịnh Nịnh đi dạo phố với Tằng Tiểu Mông đến trưa, buổi tối ăn cơm cùng nhau sau đó mới ai về nhà nấy. Tằng Tiểu Mông mua rất nhiều thứ nên gọi taxi đi về.

Còn Chu Nịnh Nịnh chỉ là đi dạo, không mua thứ gì cả, còn ăn chực được một bữa cơm của Tằng Tiểu Mông. Ngoại trừ đôi chân có hơi đau thì hôm nay cô đi chơi rất vui vẻ. Từ nhỏ, cô đã có một ưu điểm, đó là nhìn thấy những đồ vật xinh đẹp sẽ không nhất định phải có nó, cô chỉ cảm thấy nhìn chúng khiến cô rất vui vẻ. Nếu có khả năng mua chúng thì sẽ càng vui hơn, nhưng cô sẽ không miễn cưỡng. Cùng đi mua sắm, tuy không mua thứ gì cả nhưng cô vẫn rất nhiệt tình, Tằng Tiểu Mông nói cô nàng cũng rất vui, cô nói, những người vui vẻ là những người giàu có.

Hơn tám giờ tối, những ngọn đèn rực rỡ mới sáng lên, cái nóng của mùa hè rút đi, màn đêm cũng trở nên dịu dàng. Chu Nịnh Nịnh khởi động chiếc xe, chậm chạp chạy trên con đường dành riêng, gió đêm phật qua mặt rất dễ chịu, tóc mái mềm mại cũng bị gió nhẹ thổi bay, làm lộ ra cái trán trơn bóng.

Cô vui vẻ ngâm nga một giai điệu trong miệng, có chút cảm thụ âm nhạc, cô chạy rất chậm, ngẫu nhiên sẽ liếc mắt ngắm nhìn người đi bộ trên đường hay những chiếc xe hơi đỗ bên lề.

Đột nhiên, cô nhìn lại, cau mày quay lại nhìn sau lưng một cái, hình như vừa rồi cô thấy anh. Chiếc xe SUV màu đen đỗ ngay bên đường, lúc nãy ánh mắt cô lướt nhanh qua thấy anh đang ngồi trong buồng lái tối om, khuôn mặt cũng không quá rõ ràng, cô chạy xa được 2-3m mới kịp phản ứng lại.

Chu Nịnh Nịnh dừng lại bên đường, hai chân chống xuống mặt đất, cắn môi suy nghĩ, có nên chạy đến xác nhận một chút không.

Lúc này, ánh mắt Lục Cận Thâm đang nhìn vào kính chiếu hậu. Cô vừa chạy xe điện vừa ngâm nga bài hát, chậm chạp chạy đến, anh cũng đã nhìn thấy cô, lúc cô đi ngang qua anh rõ ràng nghe thấy tiếng hát nhu hòa của cô: “Em thích hình dáng anh.”

Thấy cô chậm rãi chuyển bước chân đến gần xe, khóe môi anh nhếch lên, trong mắt hiện lên tia cười.

Tô Gia Trạch ngồi bên ghế phụ lái khép laptop lại nói: “Xong rồi, chúng ta có thể đi được rồi.”

Lục Cận Thâm không đáp lại, vẫn nhìn chăm chú vào gương chiếu hậu, cánh tay đặt lên cánh cửa, hai ngón tay thon dài gõ nhẹ. Cô đi đến bên cạnh cái cửa, anh nghiêng đầu nhìn cô, đáy mắt ẩn hiện một tia dịu dàng.

Chu Nịnh Nịnh ngẩn người, đúng là anh rồi. Bóng cây chiếu xuống, ánh đèn cũng không quá sáng, vầng sáng màu vàng nhạt ánh vào khuôn mặt tuấn tú kia, khiến cho nó có thêm vài phần nhu hòa hơn so với hai lần gặp trước.

Anh cũng không nói chuyện nhiều, ánh mắt nhẹ nhàng đặt trên mặt cô, ngón trỏ vẫn gõ nhẹ như cũ, giống như anh đang đợi cô mở lời.

Chu Nịnh Nịnh mấp máy môi, sau đó nở một nụ cười ngại ngùng, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào anh, ánh mắt rơi trên ngón tay thon dài đẹp mắt của anh, giọng nói mềm mại hỏi: “Này… Không ngờ sẽ gặp anh ở đây, tôi muốn hỏi… Xe của anh đã sửa xong chưa?”

Gió thổi nhẹ vào làn tóc mềm mại của cô, tóc mái cắt ngang bị lệch về một bên, tiếng lá cây xào xạc, ánh đèn neon xuyên qua những cành lá rọi xuống trên khuôn mặt cô những hình thù kỳ lạ, khuôn mặt của cô mềm mại không thể tưởng. Lục Cận Thâm cụp đôi mắt xuống, giọng nói trầm thấp: “Chưa sửa xong, gần đây tôi hơi bận.”

Chu Nịnh Nịnh nghe anh nói bận rộn nhiều việc, tự nhiên sinh ra cảm giác áy náy, có chút tiếc nuối nói: “À… Ra là vậy.”

Ngay lúc Chu Nịnh Nịnh lên tiếng, Tô Gia Trạch đã quay đầu ra nhìn, phía ngoài xe có một cô gái nhỏ đang đứng, nghe được câu chuyện của cô, anh ta nhướng lông mày nhìn về phía Lục Cận Thâm, ho nhẹ hai tiếng.

Lục Cận Thâm nghiêng đầu nhìn anh ta, thật lạnh lùng. Tô Gia Trạch rất thức thời ngậm miệng lại.
 

Quảng cáo

Quảng cáo