• This site uses cookies. By continuing to use this site, you are agreeing to our use of cookies. Learn more.

Đọc Truyện Teen Fanmade – Thằng bạn cùng bàn Full

giaitrix

Administrator
Staff member
#91
nghe ở đâu đó, giờ nhớ lại chẳng biết chính xác được bao nhiêu phần trăm.
"Không phải cứ khoa trương mới là yêu. Thôi thì trước giờ ra sao thì cậu cứ vậy đi. Nếu yêu thật, tự khắc sẽ cảm nhận được thôi."
JaeJoong với câu nói của bạn Bất Hạnh chẳng khác nào người thanh niên yêu nước bắt gặp lý tưởng cách mạng của Đảng. Hai đứa bằng tuổi nhau, sao Bất Hạnh lại có những suy nghĩ sâu xa như vậy nhỉ ? Thật ngưỡng mộ quá !
"Wow~ wow~ Bất Hạnh đỉnh ghê !"
"Lại chẳng ?"
Màn hình vi tính nhấp nháy dòng chữ "khà khà khà khà" của Bất Hạnh ; bên ngoài, JunSu cũng đang ngửa cổ khà khà khà khà.
Nếu JaeJoong tính không nhầm, cho tới hôm nay đã là mười ngày YunHo không nói chuyện với mình rồi. Cứ thế này, có khi nào hai đứa chia tay trong thầm lặng không nhỉ ? A~ Không được, không được chia tay !
Nghĩ đến đây, JaeJoong đang bắn Đột Kích vội vàng vứt chuột sang một bên, hộc tốc phóng tới nhà YunHo.
Người bước ra mở cửa là ChangMin. Kể từ khi bắt gặp hai anh sắp làm chuyện xấu xa, ChangMin lại trở về như xưa, nhìn JaeJoong bằng nửa con mắt. Thằng nhỏ mở cửa cho bạn anh vào nhà mà mặt khó đăm đăm.
JaeJoong vừa định lên phòng YunHo thì bị ánh mắt dò xét của ChangMin kéo lại. Biết thằng nhỏ đang nghĩ cái gì, JaeJoong vội thanh minh ngay :
- Bọn hyung chỉ nói chuyện thôi, không có làm gì đâu.
ChangMin nheo mắt, bĩu môi. Chả tin !
- Nè, cho em. Ở dưới trông nhà ngoan nhé ! – JaeJoong móc túi ra phong kẹo cao su vừa mua, dúi vào tay ChangMin rồi lẩn nhanh lên gác.
ChangMin nhìn theo, cầm phong kẹo ớ ớ nửa ngày.
Nhẹ nhàng như mèo, JaeJoong nhón chân bước vào phòng YunHo. Biết ngay mà, cái tên kia ngoài làm việc nhà, đọc báo ra chỉ có ngồi vào bàn học thôi. JaeJoong từ sau ôm lấy cổ YunHo, làm bộ muốn thơm vào má, lại bị người ta phũ phàng né đầu sang một bên từ chối. Mèo cũng biết chê mỡ cơ đấy !
JaeJoong đứng ôm cổ YunHo một lúc lâu, YunHo vẫn làm lơ, chẳng nói gì. Đứng chán, JaeJoong tự động trèo vào lòng YunHo ngồi ngon lành.
- Ơ, sao vở lại ghi "Theo quy luật phân li của Py-ta-go" ? Hình như quy luật phân li là của Men-đen mà, đang học Sinh lại có ông Py-ta-go bên Toán vào thế này ?
YunHo mím môi, cố chịu đựng. Bàn tay run run cầm bút bi, cố viết thêm vài chữ.
JaeJoong biết tỏng mình ngồi thế này, YunHo đã thích ngất trời rồi, làm bài còn lộn xộn cả lên kìa. JaeJoong đắc ý liếm mép :
- Đừng cố gắng đóng vai khúc gỗ làm gì nữa~
Cờ trắng, cờ trắng đâu ? Tôi muốn đầu hàng ! YunHo muốn hét lên như thế. Nhưng, chút lí trí cuối cùng còn sót lại đã cầm thước gõ đầu YunHo mà nói rằng, phải cứng rắn lên, không được thua, phải cho JaeJoong biết sợ một lần. Đầu hàng lúc này giống như cho JaeJoong thêm cơ hội đè đầu cưỡi cổ mình, mà vốn dĩ cơ hội này xuất hiện nhiều đến nỗi chẳng xứng đáng được gọi là "cơ hội" nữa rồi.
JaeJoong xoay người, đối diện với YunHo, hai bàn tay bấu chặt lấy áo người trước mặt mình, vò sắp nát ra được.
- YunHo… – JaeJoong cắn môi – X-xin… xin…
YunHo (cố ép cho) hai bên mày cau lại.
- Xin… xin… xin…
JaeJoong cứ ấp úng mãi, có hai từ đơn giản, sao mà khó
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#92
nói quá. YunHo chờ mãi chỉ thấy điệp khúc "xin xin" mà chẳng thấy "lỗi" đâu, định đứng dậy cho rảnh. JaeJoong cuống quá hét lên :
- Xin lỗi !!!
Cần cổ rất khoẻ, cúi đầu rất nhanh, YunHo không kịp trở tay, mũi bị nguyên cái đầu cứng của JaeJoong đập vào, máu me tùm lum.
JaeJoong ngẩng lên, hốt hoảng thấy mũingười yêu toàn máu. Hai mắt chẳng mấy chốc lõng bõng nước, miệng cứ ê a, xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi. Ban nãy một từ cũng mãi mới nói được, bây giờ lại cứ vô thức ào ra. YunHo chỉ bị dập mũi chút thôi, chẳng đau đớn gì nhiều, nhìn cái người đang ngồi trên đùi mình mếu máo cũng không nỡ giận thêm. Vậy là đủ rồi.
JaeJoong quýnh quáng xé vở YunHo, vo lại thành một đống, tính nhét vào mũi YunHo thì bị chặn lại :
- Cục giấy vừa cứng vừa to, có là lỗ mũi trâu hoạ may mới nhét vừa.
JaeJoong nhanh chóng chạy ra ngoài, chỉ trong thời gian một cái chớp mắt đã trở lại, mang theo một ít giấy mềm nhét vào mũi YunHo.
- JaeJoong, lấy giấy này ở đâu vậy ?
- Có cuộn treo trong nhà vệ sinh đó ! – JaeJoong chùi mắt, hít hít mũi, nói mà chẳng thấy có gì không đúng cả.
YunHo đau khổ nghĩ, thà cứ dùng tạm đống giấy xé từ vở ra ban nãy còn hơn.
YunHo vẫn để JaeJoong ngồi trong lòng mình khi học. Lâu lắm mới được ôm ôm thế này, thích quá~
JaeJoong ngồi dòm YunHo làm bài, thỉnh thoảng hứng lên lại quay ra ịn lên má người kia vài vệt nước bọt.
- Ghê quá !
- Thích chết được còn làm bộ.
Nói từ nào trúng từ ấy. YunHo im ngay.
Đang ngồi yên, bỗng dưng JaeJoong bật cười khành khạch :
- YunHo rất hay làm bộ nhé. Ban nãy lúc em ngồi như thế này, YunHo giả vờ chú tâm học bài, trong khi bài sai tè le…
- Đừng nói nữa.
Có người ngại sắp chết rồi đây !
- Ừ, không nói chuyện ban nãy, nói chuyện ngày trước đi. Lúc đèo em đi học hay đi chơi, đứa nào dám giả vờ phanh gấp để JaeJoong này chới với phải ôm, tự nhiên quên mất rồi ?
- …
- Rồi cái gác-ba-ga nữa, hình như ai vừa mới lắp nó dốc xuống hay sao ấy, em ngồi mà nó cứ tụt về phía mày à…
- …
Bao nhiêu mánh khoé đều bị JaeJoong bóc trần, YunHo xấu hổ muốn độn thổ luôn. Không làm gì được cái người mồm miệng toé loe kia, YunHo lại giở bài cũ, dù hơi dã man : úp mặt JaeJoong vào ngực mình, siết chặt cho hết thở hết nói.
- Còn dám nói nữa không ? – YunHo gằn giọng, siết tay.
Đầu nhỏ lắc lắc, YunHo cũng nới lỏng dần.
Từ trên nhìn xuống chỉ thấy hai con mắt to tròn, tóc tai cũng bù xù hết cả. YunHo nghịch ngợm thổi một cái, hai mắt JaeJoong khẽ khép lại, một lúc lâu sau mới he hé mở ra. YunHo lại thổi, mắt nâu lại khép. A~ dễ thương ! Giống con mèo nhỏ quá đi mất ! Ngay cả nhắm mắt cũng thu hút như thế. Cái biệt danh Hồ Ly ChangMin đặt cho JaeJoong hồi nào, càng ngẫm càng thấy đúng.
YunHo cúi xuống, muốn hôn…
- Khoan đã~
JaeJoong chỉnh lại tư thế ngồi cho đàng hoàng, vừa cười hì hì vừa lấy miếng giấy trong mũi YunHo ra, ném qua cửa sổ.
.
.
.
Trong nhà lại vang lên tiếng hét, theo sau là tiếng sập cửa và tiếng chân chạy bình bịch. Bên ngoài phòng YunHo, sót lại một phong kẹo cao su bóc dở.
Chỉ là, hai người yêu nhau thì hôn nhau
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#93
thôi mà, có gì đâu có gì đâu~
- Có phải tiếng ChangMin hét không ?
- Ừ…
- YunHo…
- Biết, lại quên khoá cửa rồi.
Giờ tự học hôm nay JaeJoong rất lạ, cứ nhấp nha nhấp nhổm trên ghế mãi. YunHo hỏi, JaeJoong không nói. YunHo gãi đầu gãi tai, rốt cuộc có chuyện gì nhỉ ? Ánh mắt quét qua cái đồng hồ trên tay, YunHo sực nhớ ra, cuối cùng cũng hiểu tại sao JaeJoong lại như vậy. Tầm này hôm nào JaeJoong chả vào Nông Trại thu hoạch trứng, dưa hấu, nho gì đó. Vào muộn là hoa quả héo mà xui xẻo còn bị ăn trộm luôn.
Bàn tay rất nhanh mò tới quần JaeJoong, rờ rờ. Trước khi lấy được cái điện thoại đã bị JaeJoong cầm thước kẻ gõ cho suýt tróc da, vì bị hiểu nhầm là đồ… dê cụ.
YunHo muốn khóc thật to, oan ức quá ! Cái mặt xị ra, hai tay chầm chậm ấn ba chữ Jung JaeJoong mở khoá điện thoại, vào game Nông Trại, giúp JaeJoong thu hoạch dưa hấu cho kịp.
- Sắp hết giờ đến nơi này, sao không thu hoạch, may mà không có thằng nào vào chôm chỉa. – YunHo vừa bấm vừa hỏi.
- Sợ mày không thích em chơi trước mặt…
- … Cũng không cần phải cố quá như thế.
JaeJoong vì mình, quả thực, YunHo rất vui. Mỗi người đều cố gắng vì đối phương mà thay đổi một chút. Nhờ có vậy mà theo như ngôn ngữ game của JaeJoong, tình cảm hai đứa dạo này đã lên được mấy level liền.
Tuy vậy, nhiều lúc JaeJoong vẫn băn khoăn, mình chưa làm gì cho YunHo cả, liệu YunHo có biết mình yêu YunHo không ? Có còn buồn không ?
Ngồi học cứ nghĩ linh tinh, nghĩ mãi chẳng ra, bụng lại sôi sùng sục. JaeJoong thở dài, lục cặp tìm xem có gì ăn được. Lục mãi cũng chỉ lôi ra được một cái bánh trứng bị sách vở chèn cho dẹp lép thành hình vuông theo cái vỏ bánh luôn.
JaeJoong cắn móng tay, ăn tạm thôi, dù sao mình cũng thích bánh trứng mà. Trông xấu xấu thế chứ vào bụng cũng như nhau cả.
Lúc JaeJoong bóc gói giấy, YunHo nghe tiếng loạt xoạt liền quay ra, đúng lúc đó bụng lại réo ọc ọc. Hai tai đỏ bừng, cười trừ một cái, xấu hổ quay đi.
- Cho nè !
Cái bánh trứng dẹp lép lủng lẳng trước mặt, YunHo lại đẩy về phía bên kia.
- JaeJoong ăn đi, sắp tan học rồi, anh về nấu cơm ăn là vừa.
- Huyên thuyên, mày mà nấu đến một giờ mới có cơm ăn.
- Thôi…
Cái bánh đẩy qua đẩy lại. JaeJoong phát cáu, giật luôn về phía mình.
- Không ăn đói ráng chịu.
Tiếng nhóp nhép vang lên, YunHo nhắm mắt úp một bên tai xuống bàn cho đỡ phải nghe tiếng động kinh khủng ấy, kích thích tuyến nước bọt quá mà.
Đột nhiên thấy bên tai ấm ấm, JaeJoong đang trùm lên người mình, miệng bỗng cảm nhận thấy thứ gì rất ngọt đang tan dần.
JaeJoong rút tay khỏi miệng YunHo, mút mút ngón tay cho đỡ phí, bấy giờ YunHo mới nhận ra thứ trong miệng mình là cái trứng. Bánh ngon nhất ở cái trứng, JaeJoong ăn hết phần vỏ, để dành nhân cho mình. Nghĩ đến đây, YunHo không kiềm được, kéo tay JaeJoong lại, hôn lên năm đầu ngón tay kia.
YunHo sau nhiều ngày mới ngộ ra, đúng là không phải JaeJoong không yêu mình, mà chẳng qua cách thể hiện của mỗi người mỗi khác thôi. Mình đã quá áp đặt bản thân lên JaeJoong quá nhiều rồi. Nếu JaeJoong thay đổi, giống mình chẳng hạn, thì sẽ chẳng còn là
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#94
JaeJoong mình yêu nữa.
Cứ như hiện tại là quá tốt rồi !
.
.
.
- Á à~ Trong giờ mà dám ăn quà v—
Không chỉ YunHo bị tiếng nhóp nhép của JaeJoong thu hút, mà hai bạn ngồi trên, tức tổ trưởng và JunSu cũng chịu ảnh hưởng và đột ngột quay lại.
Chưa kịp nói cho hoàn chỉnh câu, tổ trưởng TaeHee đã bịhình ảnh trước mắt làm cho hoá đá. Hơ, có phải YunHo đang hôn lên lòng bàn tay JaeJoong không ?
JunSu liếc hai bạn một cái rồi quay lên. Hai người này, thật lộ liễu quá, toàn làm những chuyện khiến người khác ghen tị thôi.
Hai bạn hốt hoảng thu tay về. Dạo này xui xẻo, làm gì mờ ám đều bị bắt quả tang. Nhưng chắc chỉ nhìn vậy TaeHee cũng chả nghĩ ra đâu. Ừ ừ, cứ hi vọng thế đi.
Mới chỉ vậy mà TaeHee đã đứng hình rồi, không hiểu sau khi biết chuyện hai đứa, bạn bè sẽ nghĩ gì đây ? Hai người cùng gật gù nghĩ, chuyện này cứ phải từ từ đã, nói ra bây giờ mọi người sốc chết mất.
TaeHee dụi mắt quay lên. Hai đứa này làm gì có chuyện đó nhỉ, chưa đánh nhau là may ấy. Chắc nhầm thôi, dễ do đọc nhiều sách quá đầu váng mắt hoa đây mà.
Gần đây mẹ Kim rất hay soi con trai đi đâu, làm gì, đi với ai. Linh tính cho mẹ biết con trai dạo này có sự thay đổi nho nhỏ, còn thay đổi ở đâu mẹ chưa biết, trước hết cứ phải sát sao quan tâm đã. Vì thế, JaeJoong thường xuyên phải khoác áo đồng phục, giả vờ đi học mới có cơ hội tung tăng cùng YunHo.
Hai người cùng chung sở thích lượn lờ khắp phố xá, kiếm một hàng đồ nướng nhậu chơi. Tuy nhậu không có rượu, vì chưa đủ tuổi uống, nhưng ăn đồ nướng bên vỉa hè thế này khiến cho cả hai có cảm giác như mình là người lớn vậy.
Kiếm được quán lòng nướng, đôi trẻ sà vào ngay. Tuy đi chơi với người yêu mà ăn lòng thì có hơi kì quặc, nhưng không sao, thoải mái là trên hết. Vả lại, cả hai còn lạ gì nhau nữa.
Chưa đến giờ ăn, quán vắng teo, bác chủ quán vừa làm việc vừa đi hóng hớt chuyện của khách – mà cụ thể là hai bạn JungKim kia.
Đã nghe lỏm chuyện người khác, bác còn thắc mắc :
- Hai đứa ! Hai đứa là anh em họ à ? Anh em học chung chắc vui lắm nhỉ ?
- Dạ ?
- Áo đồng phục ghi tên, ghi lớp, thấy hai đứa bằng tuổi, lại còn xưng anh em, bác đoán vậy.
YunHo phì cười, JaeJoong cũng toe toét :
- Bọn cháu không phải anh em, càng không phải bạn bè.
YunHo hai mắt hí cố mở thật to. Từ khi nào JaeJoong lại như thế này ? Cơ thể đột nhiên ấm lên, không phải do ngồi gần bếp, mà do mười ngón tay ở dưới bàn từ bao giờ đã lộn xộn đan vào nhau.
JaeJoong hấp háy mắt nói tiếp :
- Bọn cháu là…
YunHo mỉm cười, chốc nữa về phải ôm cho JaeJoong ngạt chết thì thôi.
- … Hai chị em. Đây là chị cháu ! – JaeJoong cười sằng sặc, tay còn lại chỉ thẳng vào YunHo.
YunHo vừa cất cánh bay lên thiên đường thì đã bị JaeJoong nhẫn tâm giơ chân đạp bụp xuống đất. Làm chàng ta cảm động sắp ôm mặt khóc hu hu được, cuối cùng lại thành ra thế này đây.
Bác chủ quán khoái chí cười to, đứa nhỏ này dí dỏm quá. YunHo mặt mũi xám ngoét chăm chăm dòm mấy miếng lòng đang cháy xèo xèo trên bếp, tưởng tượng đó là hai bác cháu kia.
Ăn uống no nê, JaeJoong ôm cái bụng tròn căng móc ví YunHo trả tiề
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#95
n. Trước khi đi, JaeJoong còn nháy mắt với bác :
- Thực ra, bọn cháu là một đôi cơ. Ha ha~
JaeJoong không hề cảm thấy ngại ngùng, hơn thế còn hãnh diện mà khoe ra. Bác chủ quán đứng hình mất mấy giây, cuối cùng phải thốt lên đầy cảm thán :
- Loạn, loạn rồi !
YunHo bóp mũi JaeJoong, suýt chút nữa tắc thở, nghĩ, quả thật mình đã bị người này quay như quay dế, chẳng còn nhận ra phương hướng nữa rồi.
Chẳng mấy chốc đã qua kì thi giữa kì. Hôm nay là ngày thầy phát phiếu điểm.
Thầy chủ nhiệm rất giỏi trong việc làm người ta hồi hộp, lo lắng. Thầy chẳng phát phiếu điểm cho từng đứa luôn mà còn bày vẽ đọc top 5 từ dưới lên và top 5 từ trên xuống.
Mấy cái trò đọc điếc này với JaeJoong chả có ý nghĩa gì. Cậu chàng chẳng thèm nghe thầy đọc danh sách gì gì kia, còn lôi từ trong cặp ra bịch cá khô nhai nhóp nhép cho đỡ chán.
Nhai sắp trẹo quai hàm đến nơi vẫn chưa thấy tên mình trong top 5 từ dưới lên, JaeJoong lấy làm lạ, quay sang YunHo chớp chớp mắt. Đột nhiên thấy bàn tay tê cứng, hoá ra trong ngăn bàn, YunHo đang siết chặt lấy tay mình.
- Giỏi quá, JaeJoong nhà mình giỏi quá ! Thầy vừa khen có tiến bộ vượt bậc, xếp thứ 20 kìa. Ngay cả HyunJoong cũng không thấy tên…
JaeJoong không biết vế sau là gì, chỉ nghe thấy "thứ 20", "tiến bộ vượt bậc" thì đang nhai cũng vội nhả miếng cá ra đất, liến thoắng, "Thật không thật không ?". YunHo chỉ biết gật đầu liên tục thay câu trả lời rồi cười toe toét.
- Hai cậu im lặng chút đi, thầy chuẩn bị đọc top 5 xuất sắc kìa ! – Tổ trưởng TaeHee mím môi quay xuống.
Hai bạn ờ ờ vài cái rồi im re. Thầy bắt đầu đọc rồi. Thấy bàn tay dưới ngăn bàn càng lúc càng nắm chặt tay mình, JaeJoong biết, YunHo đang hồi hộp ghê lắm. Bàn tay còn lại vừa bốc cá ăn vội vàng bôi vào tường cho sạch rồi xoa nhẹ lên mu bàn tay YunHo. YunHo mỉm cười, quả nhiên công hiệu, đỡ run hơn hẳn.
- … Thứ ba, Kim TaeHee. Thứ tư, Jang SoRa… – Giọng thầy vẫn vang lên đều đều.
Chỉ còn một người nữa, chắc chắn là YunHo rồi. Hồi hộp thì vẫn cứ hồi hộp thôi, chứ biết chắc có YunHo, trước giờ YunHo bao giờ chả lọt vào top. JaeJoong miệng ngoác đến tận mang tai, tính giơ sẵn ngón cái lên chúc mừng…
- Thứ năm, Goo SangHyuk.
Không có YunHo, không có YunHo. JaeJoong hấp tấp bật dậy hỏi thầy. Lúc này mới biết, YunHo đã rớt xuống tận vị trí thứ 15.
YunHo cúi mặt, chân mày khẽ cau lại. Lúc thi cũng đoán kết quả lần này sẽ không được như những lần trước, nhưng không ngờ nó lại tụt dốc thảm hại thế này.
JaeJoong hoang mang nhìn YunHo, rồi lại cảm thấy ghét nụ cười của tên kia thế không biết. Buồn thì làm ơn nói là buồn đi, còn trưng cái điệu cười nhăn nhó đó ra làm gì…
- Riêng em YunHo, cuối giờ ở lại gặp thầy.
- Vâng.
Loáng thoáng tiếng thở dài của YunHo, bàn tay JaeJoong cũng bị YunHo nắm đến phát đau rồi.
JaeJoong đứng ngoài cửa sổ, len lén dòm vào bên trong. Không nghe rõ thầy nói gì, chỉ thấy YunHo gật đầu liên tục.
JaeJoong buồn chán đứng dựa vào tường, gẩy gẩy cục đá dưới chân, trong đầu rối bù suy nghĩ, có phải tại mình không, tại mình mà YunHo học sút đi thấy rõ…
Thầ
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#96
y vừa bước ra ngoài, JaeJoong đã phi ngay vào lớp, đu lên lưng YunHo, hỏi dồn dập. YunHo cõng JaeJoong đi trên hành lang, không nói gì ngoài câu, không có gì, không sao cả.
- Có phải thầy bảo YunHo càng học càng dốt không ? – Vừa nói vừa nhiệt tình cắn tai YunHo. Dù sao tầm này cũng chẳng còn ma nào ởtrường, không sợ ai nhìn thấy.
- Dốt là dốt thế nào ? – YunHo bặm môi, vốn dĩ YunHo ghét nhất từ này, thế mà JaeJoong vẫn cố tình nói, còn nhấn mạnh nữa – Thầy hỏi có phải gia đình xảy ra chuyện gì làm xao nhãng học hành không thôi. Thầy còn bảo kì thi cuối kì sắp tới phải cố gắng nhiều.
- Tại em làm YunHo học dốt hả ? Suốt ngày đi chơi mà, đêm cũng nói chuyện nữa, lấy đâu thời gian mà học chứ !
- Tầm bậy ! Mà… đừng có dùng từ "dốt" nữa…
- Lúc học nhóm cũng có học được chữ nào đâu, toàn làm gì không. Hay là… mình huỷ học nhóm đi.
YunHo không thèm trả lời, đi qua bậc thang còn cố nhảy tưng tưng cho JaeJoong trên lưng mình xóc chết luôn.
- Không có huỷ gì hết. Chiều nay mình vẫn học nhóm như bình thường.
JaeJoong nói cấm có sai.
Mới viết được ba chữ mà JaeJoong có cảm giác ngay cả quyển vở của mình cũng bị ánh nhìn của YunHo thiêu cháy luôn rồi.
- Nhìn gì ? Không lo học đi ? Tin em lấy compa chọc cho lọt mắt không ?
YunHo cố tình banh mắt thách thức. JaeJoong tức mà chẳng làm được gì, đành hậm hực cúi xuống làm bài tiếp.
- JaeJoong này…
- Cái gì nữa ?!
- JaeJoong càng lớn càng đẹp trai nha~
- Ờ cám ơn bạn đã khen, mình biết mình đẹp trai từ bé mà. Giờ thì bạn học bài đi.
- Thấy anh giỏi không, dấm được em nhỏ này. Ha ha~
"Dấm" cái gì mà "dấm" ? Làm như con người ta là buồng chuối quả xoài không bằng !
JaeJoong chẳng phải dạng chăm chỉ hay quyết tâm gì cho cam, chỉ sau vài câu nói qua nói lại, cậu chàng một đạp đạp bay đống sách vở sang một bên để chơi cùng YunHo.
Chưa chi đã tới giờ về. Nhìn đống sách lộn xộn trên bàn, vở ghi được vài ba dòng, lại nhớ điệu cười nhăn nhó của YunHo sáng nay, JaeJoong khẽ thở dài một cái.
- Từ mai khỏi học cùng nha.
- Phim hay ghê, hôm nào phải mua DVD coi lại.
- Mai không cần đợi em, YunHo cứ học trước đi.
- DVD đặt mua ở đâu thì tốt nhỉ ?
JaeJoong phát cáu, quát ầm lên :
- Đừng có giở trò đánh trống lảng. Bắt đầu từ mai học riêng, không chung chạ gì hết !
YunHo lắc đầu cật lực…
- Ờ, cứ thế đi, bảo sao càng học càng sút.
… Hai mắt cũng cụp xuống.
- Em sẽ thuê gia sư kèm riêng, không cần YunHo kèm đâu. Em không có ngồi cạnh chắc YunHo chú tâm học hơn. Kì thi cuối kì này, mình cùng cố gắng.
- …
- YunHo-ah~
- Được rồi. Thơm cái vào má đi.
YunHo bất ngờ mở miệng. JaeJoong mừng quýnh, vươn tới đánh "chụt" vào má người kia một cái rõ kêu.
- Rồi đấy, đồng ý học riêng rồi nhé !
- Ai nói vậy đâu ? Là tự dưng muốn được thơm vào má thôi. – YunHo lật lọng nhăn răng cười.
JaeJoong tức mình chạy ra xa lấy đà, dùng đầu húc thẳng vào bụng YunHo. Hai đứa lăn kềnh ra đất.
YunHo nhìn lên, hai mắt JaeJoong đã hồng hồng. YunHo bối rối một lúc, cuối cùng lại phải chấp nhận yêu cầu của JaeJoong.
"Nước mắt con gái là thứ vũ khí đáng sợ nhất", c
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#97
âu này với YunHo sai bét be. JaeJoong rành rành là con trai, lại chả cần nhỏ một giọt nước mắt nào, mới chỉ hơi rơm rớm vẫn khiến YunHo sợ đến run rẩy đấy thôi !
Mẹ Kim đang chết sững trong bếp.
Cái gì cơ, mẹ có nghe nhầm không ? JaeJoong.muốn.thuê.gia.sư.
Ôi tổ tiên sống dậy mà xem, JaeJoong vừa chủ động đòi thuê gia sư kìa. Ngày trước có cho tiền JaeJoong cũng chả thèm ngồi vào bàn học, giờ lại ngoan ngoãn đột xuất thế này, làm mẹ mừng quá đi mà. Có khi nào Mặt Trời với Trái Đất sắp đâm sầm vào nhau tạo thành vụ nổ khủng khiếp nhất trong lịch sử nhân loại không đây ?
Mẹ vội vàng gọi ngay cho trung tâm tư vấn, sợ cậu quý tử bất ngờ đổi ý.
Chỉ trong vòng ba ngày, mẹ đã rinh về cho JaeJoong một anh gia sư. Mẹ tấm tắc khen anh cả ngày, nào là anh mới sinh viên năm ba mà đã có kinh nghiệm hai năm đi dạy, rồi thì học sinh của anh đứa nào cũng đỗ đại học hết. JaeJoong bĩu môi, đỗ đại học thì có liên quan gì chứ, cái trước mắt là trong thời gian ngắn dạy sao đạt kết qủa cao kia kìa. Mà có khi anh dạy chả hay bằng YunHo đâu.
Anh gia sư trả lời thắc mắc về năng lực của mình cho JaeJoong chỉ sau vài ba buổi học. Quả nhiên người có khả năng truyền đạt và kinh nghiệm tốt hơn rất nhiều. Anh còn khiến JaeJoong lên mây vì lời khen, JaeJoong thực chất rất thông minh đó, chẳng qua trước giờ lông bông lêu lổng không chịu học hành nên mất căn bản thôi, chỉ cần hệ thống kiến thức vài buổi là đâu lại vào đấy ngay mà.
Gia sư của JaeJoong cả kiến thức lẫn kĩ năng dạy đều rất ổn, chỉ có một nhược điểm nho nhỏ, đó là bệnh lười. Cứ nắng gắt hay mưa to một chút là anh lại nhắn tin kêu JaeJoong dời buổi học.
Hôm nay cũng thế.
"Em ơi, hôm nay trời mưa !"
JaeJoong vừa đọc tin nhắn của anh vừa cười hì hì. Vậy là có buổi chiều rảnh, rủ YunHo đi chơi thôi. Mưa thì có xá chi, taxi thẳng tiến.
Vừa định nhắn tin lại cho anh gia sư thì màn hình nhấp nháy số điện thoại của YunHo gọi tới. Tốt quá, vừa lúc.
"Vừa ngủ dậy à ? Anh gia sư sắp đến chưa ?"
"Hê hê, hôm nay mình—-"
Trong điện thoại lạo xạo cả tiếng ChangMin. Hai anh em nhà kia đang tranh luận gì đó. JaeJoong tò mò bật loa ngoài nghe cho rõ.
"… Hyung bật đèn cả trưa làm em chói mắt, không ngủ được."
"Ai bảo em chui vào phòng hyung làm gì ? Về phòng mình mà ngủ."
"Em cứ sang đấy, làm gì nhau nào ? Học thì phải có giờ có giấc chớ, ngay cả đêm khuya lắc còn bật đèn sáng trưng…"
"A, em định làm bố hyung đấy à ? Chuyện của hyung, em còn nhỏ biết gì mà nói."
.
.
.
"JaeJoong, JaeJoong, vừa định nói gì thế ?"
JaeJoong giật mình, vốn dĩ định rủ YunHo đi chơi, nhưng thấy YunHo như thế lại không dám, đành ậm ừ vài cái rồi cúp máy.
"Em ơi, mưa càng ngày càng to kìa~"
Lại một tin nhắn nữa của anh gia sư. JaeJoong không chần chừ nhắn tin lại :
"Mưa thì sao hở anh ? Anh đi taxi cho đỡ ướt, tí mẹ em trả tiền."
Cuối cùng thì kì thi cuối kì cũng qua. Bước ra khỏi phòng thi, YunHo co giò vọt tới chỗ JaeJoong ngay. Chả biết bạn nhỏ kia làm ăn thế nào, lo quá đi !
Lúc chạy tới nơi, JaeJoong đang đứng chống nạnh giữa sân, cười tươi như hoa. YunHo n
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#98
ghĩ, có vẻ mình đã lo xa rồi. Trông cái bản mặt te tởn kia chắc làm tốt lắm đây. Cái tên hồ ly này, chưa biết kết quả chính xác đã vội vã đắc ý nhếch cái đuôi nhỏ lên rồi.
Đứng được một lúc thì thấy mấy đứa tổ mình phi như ngựa tới. Cả tổ dắt nhau đi ăn chè, thicử xong xuôi tâm trạng thoải mái hẳn.
Ngồi trong quán chè, ba bạn HyunJoong, YooChun và JunSu thi thoảng lại chụm đầu xầm xì gì đó. Chị tổ trưởng thì tủm tỉm cười :
- Bọn tớ biết một chuyện hay cực, bây giờ mới là thời điểm thích hợp để nói.
Cái kiểu úp mở kia khiến hai bạn JungKim tò mò hết sức. JaeJoong hí hửng dỏng tai chờ đợi, đột nhiên YunHo lại có cảm giác lành lạnh nơi sống lưng.
- Hay lắm đó ! – Ba tên tổ viên còn lại phụ hoạ.
- Ui, nói nhanh đi~
JaeJoong sốt ruột lắm rồi !
- Biết cậu và YunHo yêu nhau.
- Sặc !
JaeJoong suýt chút nữa phun chè ra đằng mũi. YunHo cố gồng mình, ngồi thẳng đơ.
YunHo và JaeJoong bốn mắt chớp chớp, miệng đớp đớp tính mở miệng phủ nhận thì bị bốn tên yêu tinh cùng tổ chặn ngang họng :
- Không phải chối ! Bọn này biết cả rồi.
- Mấy lần tao sang nhà mày rủ đi chơi toàn thấy mẹ mày bảo, "Bạn đang ở nhà YunHo con ạ !".
- Tối tao chạy bộ với bố thấy hai chúng mày đèo nhau lướt qua, JaeJoong còn ôm mày thế này này.
- Tớ cho ChangMin gói kẹo Oishi, nó liền khai ra, hai cậu suốt ngày… hí hí… hun nhau~
YunHo nghiến răng ken két. Được lắm ChangMin, tí về mày chết với hyung ! Cái đồ anh em đểu, dám bán rẻ anh mình chỉ vì cái gói Oishi rẻ tiền.
JaeJoong hai tai nóng bừng, chẳng dám hó hé phát biểu câu nào. Cả bọn biết hết rồi, ngại chết mất !
Chị tổ trưởng bụm miệng cười, bắt đầu quá trình hỏi cung :
- Hai cậu thật là… Chuyện tốt thế mà cứ giấu giấu diếm diếm. Được thế này bao lâu rồi ?
- Từ đợt hè… – Giọng bạn JaeJoong lí nhí lí nhí. Đã đến nước này, thôi thì khai quách ra cho xong.
- Thế mà giấu bọn này lâu vậy.
- Thì ngại…
- Dạo này phong trào boylove cũng phát triển lắm, trường mình mấy đôi kìa, có gì mà ngại ?
- Không phải ! – YunHo đột ngột lên tiếng – Bọn tớ tuyệt đối không phải phong trào, đừng vơ đũa cả nắm.
Tổ trưởng TaeHee ré lên đầy kích động, hội YooChun thì hết xuýt xoa lại chà chà, ồ ồ, càng làm hai nhân vật chính thêm xấu hổ.
- Bữa này YunHo và JaeJoong khao. Các anh em chiến đấu hết mình chúc mừng hai bạn nào !
Đôi trẻ mồ hôi vã ra như tắm. Mấy đứa này, tự tiện vừa thôi ! Cái hạm đội này mà ăn chắc có nước cắm người lại rửa ly trừ nợ luôn quá.
Tổ trưởng phấn khích cầm thìa làm mic :
- Tớ xin hát một bài, coi như quà tặng hai cậu. Bài hát mang tên…
- Đồi thông hai mộ.
HyunJoong nói xong, chưa kịp vỗ tay tự tán dương đã bị chục cái nện vào người. Vậy nhưng bạn vẫn chả chừa cái tội ăn nói huyên thuyên.
Sau khi nghe TaeHee hát, cả tổ phát hiện ra TaeHee không chỉ nấu ăn dở mà hát cũng rất tệ. Hát gì nghe như gọi hồn, thế mà nàng ta vẫn tự tin thấy gớm.
Hiện tại, JaeJoong đang vô cùng hối hận vì đã thừa nhận chuyện của hai đứa với tổ. Cái tổ quỷ này, hết trò rồi hay sao, suốt ngày lấy chuyện đó ra chòng ghẹo người ta.
Giờ Thể Dục, JaeJoong đang ngồi ngó Y
 

giaitrix

Administrator
Staff member
#99
unHo cùng YooChun và JunSu tập bóng rổ trên sân, TaeHee và HyunJoong từ đâu bay tới, đậu xuống bên cạnh, bắt đầu chỉ chỏ.
- YunHo đẹp trai quá ha~
- Đẹp trai nhà giàu học giỏi, bảo sao không yêu, JaeJoong nhỉ ?
JaeJoong bơ luôn, coi như không nghe thấy gì hết, nhích người cố thoát khỏi hai bạn kia.
YunHo ăn được cú ném ba điểm, cả bọn chúc mừng bằng cách cứ nhè tên JaeJoong mà gào. YunHo đứng như trời trồng giữa sân, xám mặt nhìn JaeJoong đang lén bỏ vào lớp. Mấy tổ kia ngơ ngác chả hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Tưởng giờ Toán ngồi trong lớp thì khá khẩm hơn, ai dè ngược lại. TaeHee gian xảo lấy gương ra làm bộ soi soi, nhưng thực chất là xem hai bạn JungKim kia làm gì mà không cần lộ liễu quay đầu lại. Có bao nhiêu nó hiện hết qua gương rồi mà.
Chiêu này xài ít còn được, xài nhiều lộ mánh, YunHo và JaeJoong biết tỏng. JaeJoong vươn tay tét thẳng vào lưng tổ trưởng một cái làm nàng giật mình, rụng cả gương.
- Ui da, sao cậu lại đánh con gái ?
- Con gì tọc mạch tớ cũng đánh hết. Dám nhìn trộm bọn tớ qua gương hả ?
- Cái cậu này, ai thèm nhìn hai cậu. Bụi bay vào mắt, tớ phải soi gương lấy ra. – Tổ trưởng kiên cường, bị bắt tại trận mà vẫn sống chết kêu oan.
- Cậu còn giở trò này ra là không chỉ "bụi bay vào mắt" đâu, mà là "gạch bay vào mắt" đấy ! – JaeJoong cũng không vừa, phun ra một câu đầy hăm doạ.
YunHo tranh thủ lúc hai bạn cãi nhau liền rướn lên, tịch thu luôn cái gương. Này thì nhìn lén này !
Cũng phải nói, tuy có người yêu đàng hoàng nhưng tổ trưởng TaeHee vẫn thích ngắm mấy cặp nam-nam lắm. Lần này bị vớt mất đồ nghề, TaeHee càng quyết tâm, cố nghĩ thêm nhiều chiêu khác mới mẻ xài dần, rồi còn chia sẻ cho cả tổ. Gương à, cứ thu đi, thu nữa đi. Mất cái này ta có cái khác. Soi được hai bạn nam tổ mình, TaeHee có bị thu một trăm cái gương cũng cam lòng.
Bố JunSu là luật sư, và ngay từ khi còn nhỏ, bố đã muốn hướng JunSu theo ngành nghề của mình. Điều kiện học tập trong nước đương nhiên không thể bằng mấy nước Anh, Mỹ, vậy nên tư tưởng cho con trai du học đã có từ lâu, vấn đề chỉ là khi nào thì được mà thôi.
JunSu chưa nghĩ đến việc sau này sẽ làm nghề gì, và cũng không có ước mơ sẽ làm nghề gì, bởi tất cả đã được bố mẹ định hướng sẵn. JunSu không biết mình có thích hay có hợp với nghề luật sư không, nhưng điều ấy cũng chẳng làm JunSu lo lắng lắm. JunSu chắc mẩm, những gì bố mẹ lựa chọn chắc chắn là tốt nhất cho mình rồi.
Biết là có ngày mình sẽ phải xách vali ra sân bay, nhưng JunSu vẫn có chút bất ngờ khi nghe bố bảo, hết kì này sẽ cho JunSu du học, giấy tờ thủ tục bố mẹ đã lo ổn thoả.
Bố vừa về phòng cũng là lúc YooChun phóng xe tới. Không ai bảo ai, cả hai đều đồng loạt đi lên sân thượng. Nói chuyện ở đây đã thành thói quen của hai đứa.
Đột nhiên YooChun lao tới, ôm chặt lấy JunSu, không ngừng lẩm bẩm, JunSu JunSu JunSu. JunSu cứng người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Bỗng dưng, JunSu thấy vai áo mình ươn ướt.
- Làm sao bây giờ ? Tao và NaYoung… chia tay rồi…
YooChun và NaYoung, xét cho cùng chỉ là tình yêu gà bông. Tình cảm chưa
 

giaitrix

Administrator
Staff member
thể nói là sâu đậm, khi chia tay sẽ không đến độ đau đớn quằn quại, nhưng nếu nói không buồn, là nói dối.
- NaYoung bảo không thích những người quá trẻ con như tao, yêu nhau mà cứ như hai chị em ấy. Cái gì mà trẻ con chứ, tao còn đủ khả nănglàm bố của trẻ con…
- Bạn ấy thích mấy anh khối trên, không có thích mấy đứa bằng tuổi, vì người ta già dặn, chín chắn hơn mình. Cứ đợi đấy, năm sau lên lớp 11, các em lớp 10 xếp thành hàng chạy theo tao, lúc đấy NaYoung hối hận cũng muộn rồi.
- Jo NaYoung là đồ viễn thị, chỉ biết nhìn xa mà chả biết nhìn gần. Tao ngay cạnh, tốt thế mà không thích, lại đi thích mấy thằng khối trên đầu to mắt cận xa lắc xa lơ…
YooChun sụt sịt cào cào ghế. Cái gì chứ ? Còn bày ra bộ dáng tội nghiệp đáng thương ? JunSu hai mắt đỏ ngầu nhìn YooChun, chỉ muốn tát cái người đang khóc trước mặt này mấy phát cho tỉnh.
YooChun càng sụt sịt dữ hơn. Đến lúc này, JunSu đã không thể chịu đựng được nữa.
- Tao thấy mày mới là đồ viễn thị ấy. Tao lúc nào cũng ở bên cạnh mày, thích mày mà mày không để ý, chỉ biết chạy theo cái người suốt ngày mơ tưởng về người khác, không phải mày thôi. YooChun, quay lại nhìn tao một lần đi !
Những gì cất giấu cả năm qua phút chốc tuôn ra ào ạt. Tới khi bình tĩnh lại, JunSu biết, mình đã không thể quay đầu nữa rồi.
JunSu vốn rất ghét những người bộp chộp, nói mà chưa nghĩ. Nhưng sau này, mỗi khi nhớ lại ngày hôm đó, JunSu lại thấy, đôi khi như vậy cũng tốt. JunSu chưa hề hối hận vì đã nói ra, hoặc nếu có cũng chỉ là một xíu tí ti lúc vừa dứt lời, rất nhanh sau đó lại cảm thấy thoải mái và nhẹ nhõm hơn nhiều.
.
.
.
"Thích mày"…"Thích mày"…
JunSu vừa nói thích mình ? Không phải quý mến kiểu bạn bè sao ? Chắc là nhầm, nhầm, nhầm thôi ! Không phải YooChun không hiểu, mà là không muốn hiểu. Hai đứa đang là bạn thân, đột nhiên một đứa nói ra câu này làm đứa còn lại khó xử quá !
YooChun vội cầm vạt áo lau đi khuôn mặt tèm lem nước mắt, vừa lau vừa len lén nhìn JunSu. Nghiêng nghiêng mái tóc nâu dài che khuất khuôn mặt, YooChun ước gì có cái kéo cắt phéng mái tóc kia đi để mình còn biết được biểu cảm trên mặt JunSu lúc này mà lần mò theo.
- Hết khóc chưa ?
JunSu bất ngờ quay sang. Bị phát hiện đang nhìn lén, YooChun luống cuống thế nào lại lau cả vào mắt. Đau chết được !
- Hết rồi… Haaa, sân thượng nhà mày cao quá, mình mà lộn cổ xuống chắc chết tươi ấy nhỉ ?
Phản ứng này của YooChun… quả là không ngoài dự liệu.
Ừ, biết mà, YooChun làm sao mà chấp nhận chuyện này ngay lập tức. Thôi thì, gì thì gì cũng phải từ từ, không thể ép YooChun ngay được, có khi lại phản tác dụng, khiến YooChun ghét mình hơn. Dù sao nói ra được những điều chất chứa trong lòng bấy lâu, JunSu cũng cảm thấy cuộc đời nở hoa rồi.
YooChun sau khi nói thêm vài câu không đầu không cuối liền vội vã dắt xe ra về, đến mũ bảo hiểm còn quên đội. JunSu cầm mũ úp lên đầu bạn, tiện tay gõ lách cách vài cái lên xe :
- Hết kì này tao sang Anh du học.
YooChun đang đề, còn chưa kịp dậm số. Ngõ tối vắng lặng chỉ có tiếng máy nổ bình bịch, át cả tiếng JunSu.
YooChun
 

Quảng cáo

Quảng cáo